Chúng tu sĩ một trận mê man, đây ý là nói, có thể đi, nhưng chỉ có thể đi xuống địa ngục?
-Phương nhị công tử thật bá đạo, ngay cả quy tắc giang hồ cũng không nói sao?
Chúng ác phỉ giang hồ ở xung quanh lúc này đều thấy sợ hãi trong lòng, yên lặng như tờ, không dám thở mạnh một cái. Nhưng đúng vào lúc này, một người nữ tử đeo mặt nạ bằng đồng xanh đứng trên vai của một con quái thi cao lớn ở bên cạnh hồ nước, nhàn nhạt lên tiếng.
-Quy tắc?
Phương Thốn nhìn nàng ta một cái, nhẹ nhàng vuốt tóc bạc, cười dài nói:
-Ở Liễu Hồ, bản công tử, tên là quy tắc!
Cũng không biết vì sao, lời này nói ra rất đã ghiền...
-Ngươi...
Giọng nói của nữ tử trên vai quái thi có chút tức giận, nhưng nhất thời cũng không biết bác bỏ lời ghê tởm này như thế nào.
-Tất cả mọi người đều không phải là người tốt lành gì, đừng nói những lời xa cách như vậy...
Phương Thốn nhìn về phía một đám quái khách giang hồ ở xung quanh, lạnh lùng nói:
-Ra ngoài lăn lộn, đều cần phải trả giá. Hôm nay các ngươi đánh vào trong tay phe ta, muốn yên ổn rời đi là không thể nào. Bây giờ ở trước mặt các ngươi tổng cộng chỉ có hai lựa chọn!
Vừa nói chuyện, liếc mắt nhìn về phía tiểu hồ nữ, nàng ngẩn ra sau đó lấy một cái túi đặt lên bàn.
Rầm một tiếng, trong túi rơi ra mấy viên đan dược óng ánh.
Ánh mắt của Phương Thốn đảo qua mọi người, nhẹ giọng nói:
-Hoặc là dùng đan, hoặc là rời đi!
...
...
-Đan… đó là bảo đan?
Chúng tán tu theo bản năng nhìn về phía đan dược, chẳng mấy chốc đôi con ngươi đều co rụt lại, từng viên từng viên kia đều tròn vo, bảo đan trong suốt óng ánh, bóng loáng long lanh, thần ý âm thầm tồn tại. Chỉ cần ngửi một tí là cảm thấy dường như máu huyết trong người đều trở nên lưu động nhanh hơn, trong lúc nhất thời khó có thể tin được, thi nhau dùng ánh mắt tò mò nghi ngờ nhìn về phía Phương nhị công tử!
Một lời không hợp liền muốn giết người, lại một lời không hợp thì phát bảo đan?
Trong lòng chúng tu đã không thể nào hình dung sự quỷ dị này, trong tay cầm đan, nhưng cũng không có người nào muốn nuốt vào, chỉ cảm thấy không khí xung quanh ngột ngạt đến cực điểm. Thế là trong lúc này, trong đám người có vị nam tử mặc áo bào xanh, bỗng nhiên nói:
-Viên đan này, sợ là không phải đan thông thường nhỉ?
Trong lòng mỗi người ở xung quanh đều cả kinh, cùng nhau quay lại nhìn về phía nam tử áo xanh này.
Có không ít người đều biết thân phận của nam tử này, càng biết rõ y am hiểu về cái gì, nghe y nói chuyện, nhất thời trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Phương Thốn nghe xong liếc y một cái, lạnh lùng nói:
-Đương nhiên không phải, bên trong đan có cổ trùng tự tay ta luyện thành!
Mọi người nhất thời đều lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên: Cứ thản nhiên nói ra như vậy sao?
Trái lại bởi vì hắn thừa nhận quá nhanh nên nhất thời không biết phải trả lời thế nào?
-Nhìn dáng vẻ, hôm nay bọn ta chỉ có ăn viên đan này, Phương nhị công tử mới chịu thả bọn ta rời đi?
Bên trong bầu khí hoàn toàn im lặng như chết chóc, vị mặt nạ thanh đồng ngồi trên vai quái thi kia bỗng nhiên nhẹ giọng nói chuyện.
Phương Thốn nhìn về phía nàng ta, cười nói:
-Không ăn đan thì cũng có thể rời đi!
Trong lòng mọi người thậm chí còn cảm nhận được chút bất đắc dĩ, nghĩ thầm, đúng, có thể rời đi, chính là đi xuống địa ngục...
Tất cả mọi người đều đã hiểu ý của Phương Thốn, đều im lặng tập trung nhìn về viên đan trước mắt, trong lòng chần chừ khó quyết định. Sau một mảnh im lặng, chỉ thấy vị nam tử mặc áo bào xanh kia bỗng nhiên khẽ mỉm cười, chầm chậm tiến lên, nhặt một viên đan dược lên, nói:
-Toàn Tâm Cổ thật là lợi hại, Phương nhị công tử quả nhiên rất bá đạo, chỉ là nếu như nằm trong tay của công tử, thì còn có gì dễ bàn nữa?
Trong lúc nói chuyện, nhẹ nhàng để viên đan dược vào trong miệng, chầm chậm nuốt vào, sau đó ôm quyền với Phương Thốn, quay người rời đi.
Phương Thốn chỉ lẳng lặng nhìn y, không hề ngăn cản.
Mà mọi người thấy nam tử áo xanh này dùng đan sau đó rời đi, vẻ mặt đều có chút kinh ngạc, có nhiều người bỗng nhiên nhận ra được điều gì, đắn đo suy nghĩ. Chỉ là vẫn chưa vội vàng làm cái gì, đợi đến mấy hơi thở sau, bên ngoài thuyền vẫn không truyền đến tiếng ai đạp nước bay đến, lúc này trái tim mới thoáng thả lỏng, có mấy người lặng lẽ nhìn nhau một chút, dường như đang im lặng truyền lại tin tức gì đó cho nhau.
-Nếu đã quyết định trợ giúp cho Phương nhị công tử, vậy có ăn đan hay không cũng có gì khác nhau đâu?
Bỗng nhiên, vị Lâm Cơ Nghi của Thôn Hải Bang cũ cũng bước tới trước lấy một viên đan dược nuốt xuống rồi nói:
-Tạ ơn công tử thưởng đan!
Chúng tu ở xung quanh thấy thế, trong lòng cũng khẽ động theo, dồn dập đi lên, người nào người nấy lấy một viên đan dược.
Ngược lại là Hồng Đào nương tử sắp bị người quên lãng ở một khoang khác, vẻ mặt phẫn nộ, mãnh liệt nhảy lên, quát:
-Buộc bọn ta dùng đan là có ý gì, cho dù là Triều đại đương gia lúc trước cũng không nghĩ đến chuyện mượn cổ trùng tới khống chế huynh đệ trong nhà, ngươi...
-Ta không phải lão Triều, cũng không muốn xem các ngươi như huynh đệ!
Phương Thốn cười nhìn về phía ả, nói:
-Lại nói lão Triều cũng không nỡ lấy bảo đan cho các ngươi dùng, đúng không?
-Ngươi...
Hồng Đào nương tử giận dữ liếc nhìn vào đôi mắt của Phương Thốn, cả người bỗng nhiên ngẩn ngơ.
Con ngươi của ả gắt gao nhìn xoáy vào đôi mắt của Phương Thốn, không hề buông tha.
Một lúc lâu, ả cắn răng một cái, thế mà lại chầm chậm bỏ bảo đan vào trong miệng, nuốt ực xuống mộ cái, ánh mắt vẫn nhìn Phương Thốn.
Phương Thốn bình tĩnh ngồi, dường như rất hài lòng với cục diện trước mắt này.
-Phương nhị công tử, đan dược bọn ta đã ăn rồi, có thể rời khỏi đây không?
Nữ tử mặt nạ thanh đồng ngồi trên vai quái thi đúng lúc này chợt lạnh lùng lên tiếng.
Phương Thốn cười nói:
-Xin cứ tự nhiên!
Mặt nạ thanh đồng và Hỏa Điểu Lão Tổ, cùng mấy chục giang hồ tán tu quần áo kỳ dị ở xung quanh nghe vậy thì nhìn nhau một chút, đứng dậy, cùng nhau vái lễ với Phương Thốn, cũng có vẻ vô cùng khách sáo, chỉ là trong lòng đang nghĩ cái gì thì không ai biết. Lần thứ hai sau khi Phương Thốn đồng ý, chúng tu mới bỗng nhiên dùng thủ đoạn, trốn vào trong bầu trời đêm, vừa bỏ chạy vừa cảnh giác nhìn xung quanh.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo