Mọi người nghe vậy thì rối loạn, Mộng Tình Nhi tò mò tới thử trán Mạnh Tri Tuyết:
-Không sốt?
Mạnh Tri Tuyết hất tay nàng ta ra, xoay đầu lại, hít một tiếng, nói:
-Các ngươi không tin?
-Lão viện chủ đã chết vài chục năm trước…
Mộng Tình Nhi dở khóc dở cười nói:
-Năm đó hắn bị tiên sư Phương Xích bóc trần rồi tung chuyện luyện yêu đan ra, bị trừng phạt nghiêm khắc, bị ép thoái ẩn, hơn nữa lúc đó rất nhiều người bỏ đá xuống giếng, thẳng thắn đẩy hết thảy chuyện luyện yêu đan lên người của hắn, thế cho nên hắn nản lòng thoái chí, thoái ẩn không tới mấy năm, bệnh chết ở trong sân nhỏ, chuyện này người nào không biết chứ…
Nhìn ánh mắt kinh ngạc của bọn họ, trái tim Mạnh Tri Tuyết bất đắc dĩ.
Nàng ta vẫn không nói ra mục đích của mình, là bởi vì biết bọn họ sẽ có phản ứng này.
Lúc đầu trong lòng nàng ta cũng tin tưởng không nghi ngờ chuyện này, nhưng lúc này trong đầu vẫn không khỏi nhớ lại lời của mình đã nói với Phương Thốn trước đó, trầm mặc một hồi, sau đó nàng ta thấp giọng nói:
-Luyện khí sĩ nhiều thủ đoạn như vậy, ai có thể nói đúng?
Lúc này Vũ Thanh Ly mở miệng nói:
-Cho nên, Mạnh sư tỷ muốn tra tìm hồ sơ, xem lão viện chủ có chết thật hay không?
Mạnh Tri Tuyết gật đầu, nói:
-Thời gian lão viện chủ thoái ẩn, những chuyện kỳ quái xảy ra trong những năm đó đều phải kiểm tra, không thể buông tha một chỗ nào!
Mấy người của Nam Sơn Minh thấy nàng ta thật tình như thế, cũng không nói thêm gì nữa, cùng ngồi xuống. Tuy trong lòng cảm thấy Mạnh Tri Tuyết hoài nghi không chính xác, nhưng nếu nàng ta thấy đáng nghi, giúp đỡ nàng ta kiểm tra đương nhiên cũng cần phải cẩn thận.
Đều là luyện khí sĩ, hơn nữa trong khoảng thời gian này đều tìm được hồ sơ của những năm đó, mọi người cũng nhanh chóng giở xem. Tuy thời gian đã lâu, hồ sơ có nhiều thiếu sót, nhưng lão viện chủ năm đó vốn là đại nhân vật hết sức quan trọng của thành Liễu Hồ, nên có rất nhiều ghi chép về hắn, mọi người tỉ mỉ lật xem, rất nhanh đã thấy được rất nhiều vết tích.
-Lão viện chủ là chết thật, lúc hạ táng, từng có trưởng lão Cửu Tiên Tông qua đây tưởng nhớ, không làm giả được…
-Sau khi lão viện chủ thoái ẩn, ở trong tiểu viện ba năm sáu tháng, trong khoảng thời gian này, hắn có vẻ luôn hối hận, mãi cho đến chết, cũng không ra khỏi tiểu viện một bước, cũng không gặp người ngoài, chỉ có một người hầu thiếp thân hầu ở bên cạnh hắn…
-Có đôi khi lão viện chủ sẽ kêu rên rỉ như quỷ như khóc ở trong đêm khuya…
-À, Thôn Hải Bang bắt đầu lớn mạnh trong những năm đó và dần dần có danh tiếng…
-…
-…
Mọi người đều lật xem hồ sơ, lúc nào cũng báo ra phát hiện của mình. Mạnh Tri Tuyết cũng lật xem hồ sơ, nàng ta vừa nghe, đợi khi Nhiếp Toàn nhắc tới chỗ tự mình phát hiện ra, nàng ta bỗng nhiên hơi ngẩn ra, ngẩng đầu lên nói:
-Ngươi vừa mới nói cái gì?
Nhiếp Toàn ngẩn người, giơ giơ hồ sơ trong tay mình lên, nói:
-Phía trên này ghi chép, Thôn Hải Bang lớn mạnh trong những năm đó, khi đó lão Triều cũng xuất hiện ở thành Liễu Hồ. Những tội phạm giang hồ này, sau khi tiên sư Phương Xích rời Liễu Hồ hoặc tới Cửu Tiên Tông, thì bắt đầu hoành hành ngang ngược, mấy năm đầu vẫn chỉ là tiểu đả tiểu nháo, trong những năm gần đây mới bắt đầu càng lúc càng lớn…
Mọi người đều nhìn lại, không biết tại sao Mạnh Tri Tuyết lại quan tâm cái này.
Mà Mạnh Tri Tuyết hơi suy ngẫm, bỗng nhiên nhìn về phía Hạc Chân Chương:
-Ngươi vừa mới nhìn thấy cái gì?
Hạc Chân Chương giật mình ngẩn ra, lật trở về hai trang trước rồi nói:
-Sau khi lão viện chủ thoái ẩn, chỉ có một người hầu thiếp thân ở trong tiểu viện…
Thần sắc Mạnh Tri Tuyết bỗng nhiên trở nên nghiêm trọng, nói:
-Nếu sau khi lão viện chủ thoái ẩn, bên người vẫn có một người hầu thiếp thân, mà lão Triều lại bắt đầu hiển lộ tung tích ở trên giang hồ thành Liễu Hồ trong mấy năm, như vậy người hầu ở bên lão viện chủ là ai?
Mọi người nghe vậy đều ngẩn ra:
-Bên người lão viện chủ còn có một người nữa?
Chuyện Lão Triều trước đây chính là người hầu thiếp thân của lão viện chủ thư viện không khó kiểm chứng.
Mặc dù thời gian đã lâu, nhưng chuyện này lớp người luyện khí sĩ già thành Liễu Hồ vẫn nhớ.
Nhưng chuyện khi lão viện chủ còn sống lại còn có một người hầu khác thì không ai biết!
Thần sắc Mạnh Tri Tuyết đã trở nên hơi lo lắng, nàng ta nghiêm khắc lạnh lùng nói:
-Tra, vấn đề nhất định ở trên người người hầu thiếp thân này!
Mọi người đều lo lắng, thế nhưng thời gian cũng quá xa, hơn nữa bảo quản những hồ sơ này cũng vô cùng không hoàn thiện, thiếu sót mờ nhạt, thỉnh thoảng có những thứ về gia nhân bên cạnh lão viện chủ cũng không tìm được.
Nhưng lúc nào cũng có thể tìm được một ít dấu vết vinh quang năm đó, cũng tức là vết tích lão Triều đi theo hầu hạ ở bên người lão viện chủ, một vị người hầu khác thì một số thời khắc có thể thấy vết tích tồn tại của hắn, nhưng ghi chép về hắn rõ ràng lại vô căn cứ biến mất…
Hóa ra đây là một người hầu đã biến mất…
-Tri Tuyết tiểu thư, hồ sơ tiểu thư cần, ta đã lấy giúp đây…
Cũng vào lúc này, Từ công văn dẫn theo một người hầu đồ xanh ôm một chồng hồ sơ thật dày đi tới thư viện, nhìn Mạnh Tri Tuyết đang chôn vùi trong đống hồ sơ, cười nhạt nói:
-Cũng không biết vì sao bỗng nhiên tiểu thư lại cảm thấy hứng thú đối với hồ sơ cơ yếu nhất của thành thủ như vậy, theo lý mà nói, không được cho tiểu thư xem, nhưng tiểu thư phát hỏa ngay trước thành thủ, chúng ta cũng chỉ phải…
-Nhanh!
Mạnh Tri Tuyết nhìn thấy hồ sơ này, trong lòng kinh ngạc, vội vàng muốn hắn đem ra.
Đối với nàng ta mà nói, đây cũng là niềm vui ngoài ý muốn, nàng ta muốn xem hồ sơ thành thủ, nhưng thân làm học sinh thư viện, nên không có chức quyền này. Buồn bực nên nàng ta phát hỏa, hơi chút bức bách một chút, không nghĩ tới lại đưa tới thật.
Lúc này mọi người vốn không hiểu ra sao, cũng gấp gấp gáp đi qua lấy hồ sơ lật xem.
Rất nhanh, Mộng Tình Nhi bỗng nhiên hô nhỏ một tiếng, như là vô cùng khiếp sợ.
Đám người Mạnh Tri Tuyết vội vàng tiến tới bên cạnh nàng ta, cúi đầu nhìn lại, sắc mặt tất cả đều biến sắc…
…
Cũng vào lúc này, Phương Thốn nhẹ nhàng hỏi Lam Sương tiên sinh câu nói kia.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo