Phương Thốn âm thầm nghĩ trong lòng, chải đầu lại lần nữa. Đảm bảo sẽ không để cho Phương lão gia cùng phu nhân chứng kiến mình có tóc bạc xong, hắn mới đi tới phòng, cùng ăn bữa sáng. Sau đó hắn đeo cặp sách lên, ngồi xe ngựa đi ngang qua thành Liễu Hồ tới thư viện. Trên đường đi, khắp nơi có thể thấy dân chúng thành Liễu Hồ thành nhóm thành tốp, mừng rỡ nghị luận, nói chuyện Thôn Hải Bang.

Đi tới thư viện, thấy rõ thư viện cũng giống như vậy, khắp nơi đều là tiếng nghị luận kích động, không chỉ nói đến Thôn Hải Bang, mà còn nói sự tích anh dũng ngày hôm qua Nam Sơn Minh cùng hơn mười vị học sinh trong thư viện tham dự vào lần treo cổ Hắc Thủy Trại này, quá khứ khi bọn họ nói tới Nam Sơn Minh còn khá không cho là đúng, thậm chí là có ý xa lánh, nhưng bây giờ, từng người lại hận không thể hoà trộn vào trong đó.

Một thời gian trước, nhóm giáo viên rất hiếm khi thấy hình bóng trong thư viện cũng đều trở về, chỉ là xem bộ dáng của bọn họ, lại khác với sự vui vẻ chờ đợi bừng bừng của bách tính cùng các học sinh, có vẻ nét mặt đều mang vẻ buồn rầu, không còn cách nào vui vẻ được.

Tất nhiên Phương Thốn biết, đây là bởi vì lão Triều mang Nhân Đan biến mất.

Đối với học sinh bình thường cùng bách tính thành Liễu Hồ mà nói, Hắc Thủy Trại bị diệt là chuyện đáng mừng nhất, thậm chí là thành thủ cùng thư viện vì dân trừ hại, bảo vệ dân chúng là sự kiện lớn. Nhưng đối với người vội vã tìm Nhân Đan về thì kết án này với thư viện cùng thành thủ mà nói, ngoại trừ Hắc Thủy Trại, hầu như làm để hả giận hoặc diệt khẩu, thì chẳng giúp ích gì nhiều cho sự kiện lớn thực sự…

Hoàn toàn ngược lại là, lão Triều dẫn theo Nhân Đan lẩn trốn, nói không chừng càng khó tìm hơn.

Phương Thốn đi tới học đình, ngồi một hồi rồi tìm một cơ hội, đi bộ ở trong thư viện.

Đi đi lại lại, sắc mặt hắn dần dần trở nên tù đọng.

Trong lòng có vẻ cũng đã do dự một phen rất lâu, cuối cùng hắn hạ quyết tâm, trực tiếp đi đến thác nước sau thư viện, thác nước phía sau có động phủ hẻo lánh ở đó, nằm bên cạnh là dòng suối nước trong, trước cửa trồng ba cây liễu lớn.

Lam Sương tiên sinh quả nhiên cũng quay về rồi, giờ đang ở dưới gốc cây liễu bên cửa, lẳng lặng cầm một cuốn sách đọc. Nhìn thấy Phương Thốn qua đây, Lam Sương tiên sinh nhẹ nhàng buông cuốn sách xuống, cười với hắn nói:

-Trong mấy ngày này đi giúp đỡ viện chủ cùng thành thủ nên bận, không đoái hoài tới cả học sinh các ngươi. Nhất là ngươi, bài học vốn nhiều, thời gian lại ít, không biết học như thế nào?

Phương Thốn ngồi xuống ở bên cạnh, cười nói:

-Tiên sinh không ở đây, học sinh cũng không dám trì hoãn tiến độ. Ngài ban thưởng bút ký tu hành cho ta, ta đều đã đọc hết, cũng luyện thuần thục bảy lần, còn luôn dụng tâm nghiên cứu một ít học vấn quan trọng!

-Vậy thì tốt!

Lam Sương tiên sinh cười nói:

-Trước đây bận rộn ở bên ngoài, thứ lo lắng nhất là bài vở và bài tập của ngươi, sau đó ta muốn kiểm tra ngươi, bây giờ thực ra các trưởng lão Quận Tông mỗi bên đều đã thỉnh cầu thư viện các hồ sơ học sinh rồi, hồ sơ của ngươi ở trong tay ta, chủ yếu là là đánh giá tốt nhất. Chỉ là ngươi cần có chút trình độ, để ta đây có niềm tin để lại ít bình luận mới được…

Lam Sương tiên sinh cười nói:

-Trước đây bố trí bài học cho ngươi, không biết ngươi có gặp phải một ít vấn đề khó giải không?

Phương Thốn khẽ gật đầu, nói:

-Đang có chút chỗ khó giải, muốn xin tiên sinh giải thích!

-A?

Lam Sương tiên sinh buông cuốn sách xuống, nói:

-Nói đi!

Phương Thốn đứng dậy, thi lễ một cái, nhìn Lam Sương tiên sinh nói:

-Xin tiên sinh dạy ta, người luyện Nhân Đan phải bị tội gì?

-Mạnh sư thư, đến tột cùng chúng ta đang tìm cái gì?

Trong điện tàng kinh của thư viện, năm thành viên của Nam Sơn Minh đều ngồi ở trong núi hồ sơ, vùi đầu lật xem văn tự thư cổ làm cho người ta nhức đầu này. Bây giờ Thôn Hải Bang đã bị huỷ diệt, cả thành vui mừng, mà chuyện lớn như vậy, bọn họ lại không có cơ hội đi tham dự, mà sáng sớm đã bị Mạnh Tri Tuyết kéo qua tìm kiếm các loại điển tịch, tâm tình hậm hực cũng thực sự có thể tưởng tượng được…

-Hết thảy hồ sơ mười sáu năm trước của luyện khí sĩ thành Liễu Hồ đều ở đây, tuyệt không lộ chút sơ hở…

Mộng Tình Nhi đặt một chồng hồ sơ thật dày ở trước mặt Mạnh Tri Tuyết, xoay cánh tay mảnh khảnh của mình, chu mỏ nói:

-Đến tột cùng nên tra cái gì, tra người nào, dù sao ngươi cũng phải nói cho chúng ta biết, chỉ lật những trang giấy cổ này thì có thể tìm ra cái gì?

Mạnh Tri Tuyết nhìn một chồng hồ sơ thật dày này, trầm mặc một hồi mới nói:

-Ta đang tìm Nhân Đan!

-Nhân Đan?

Năm thành viên Nam Sơn Minh đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Hôm qua, tung tích của Nhân Đan đã xuất hiện ở Thôn Hải Bang Hắc Thủy Trại. Vì Hắc Thủy Trại bị huỷ diệt nên tin tức biến mất lần nữa đã truyền khắp toàn bộ Liễu Hồ. Tất cả mọi người đều tin tưởng, bang chủ Thôn Hải Bang đã nuốt riêng Nhân Đan. Hắn không tiếc đốt trại dẫn động đại loạn, mang Nhân Đan đào tẩu, lúc này có thể đã chạy khỏi Liễu Hồ, Mạnh Tri Tuyết không đuổi theo lão Triều, mà ngã vào trong đống giấy lộn tìm Nhân Đan nào?

-Nếu ta đoán không lầm, Nhân Đan không hề rời khỏi Liễu Hồ!

Mạnh Tri Tuyết nhanh chóng lật nhìn hồ sơ, đồng thời thấp giọng mở miệng:

-Lão Triều cũng không cần Nhân Đan. Hắn là một người thông minh, càng sẽ không lấy Nhân Đan đi thay Hắc Thủy Trại của mình. Cho nên hắn dẫn theo Nhân Đan biến mất làm Hắc Thủy Trại bị huỷ diệt, một là bởi vì hắn biết, chuyện Nhân Đan xuất hiện ở trong Hắc Thủy Trại đã bị mọi người phát hiện, Hắc Thủy Trại bị huỷ diệt đã là một kết cục tất nhiên; thứ hai, hắn cũng muốn đem Nhân Đan kia cho một người cần người đan nhất…

Khẽ động, nàng ta trầm giọng nói:

-Người kia, đang ở Liễu Hồ!

-Rốt cuộc là người nào?

Mọi người nghe vậy, trái tim cũng đều hơi rét lạnh, cấp thiết hỏi:

-Là ai đáng giá để lão Triều làm như vậy?

Mạnh Tri Tuyết trầm mặc thật lâu, mới nói ra câu trả lời:

-Là chủ nhân của lão Triều, lão viện chủ, Bạch Thọ!

Bùm…

 

0.19771 sec| 2405.328 kb