Bên cạnh, Vân Đô Úy cũng nghe được rõ ràng, nhịn không được mà hỏi:
- Hầu gia, chẳng lẽ Hoàng thượng ban thuốc còn muốn thu bạc của chúng ta? Chuyện này…. đạo lý gì đây?
Thật ra Tề Ninh đi tìm Đậu Liên Trung đòi bạc, có rất nhiều người thắt chặt lòng.
Trong Kinh thành hàng trăm ngàn quan viên, không phải ai cũng có gia tài phong phú như Đậu gia, thật ra phần lớn quan viên là dựa vào bổng lộc mà sống, thân ở Kinh thành, có muốn vớt chút mỡ cũng không nhẹ nhàng nhanh tiện như quan viên địa phương.
Tứ đại thừa kế đã có công lớn khai quốc, cũng chính là bốn huân tước có thực ấp ngoài Hoàng tộc, cũng có thể nói là bốn tộc có bổng lộc cao nhất.
Cho dù là vậy, Cẩm Y Hầu có ba ngàn thực ấp cũng khác với hầu tước có mấy trăm khoảnh ruộng tốt. Loại từ các phí tổn một năm cũng không thu được hơn hai vạn lượng bạc, nhưng lại cần nuôi sống một đống người.
Thượng thư lục bộ đều là triều quan nhị phẩm, bổng lộc hàng năm cộng lại cũng không quá ngàn lượng bạc, còn có thêm một ít gạo lộc.
Với quan viên bình thường, nếu chỉ dựa vào bổng lộc năm ngàn lượng bạc quả thực là một bài toán khó thiên cổ.
Tề Ninh cười nói:
- Mọi người không cần nóng vội, không phải ai cũng phải bỏ bạc.
Hắn đưa tay chỉ sau lưng:
- Những bách tính thông thường kia một văn cũng không có vẫn có được thuốc đó.
Hắn nhìn Vân Đô Úy dò xét, cười nói:
- Ngươi muốn uống thuốc, đoán chừng cũng phải mất chút bạc.
- Hầu gia, người còn chưa nói rõ chuyện thu bạc này là thế nào.
Thiếu Khanh Thái Thường Tự nhìn chằm chằm Tề Ninh, cùng chung mối thù với Vân Đô Úy.
Tề Ninh cười nói:
- Hoàng thượng là Thiên tử, lần này vượt qua được kiếp nạn, chẳng lẽ không nên cảm tạ trời cao sao? Các ngươi đã nhận được ân đức của Thượng thiên và Hoàng thượng, khởi tử hồi sinh, chẳng lẽ không nên đào ra chút bạc tế trời tạ lễ?
Mọi người khẽ giật mình.
Đậu Liên Trung hận đến ngứa răng, nghĩ một lát mới hỏi:
- Hầu gia, có thể rời đi nói chuyện một lát?
Tề Ninh gật đầu một cái, binh sĩ Vũ Lâm quân mới cho y đi vào.
Đậu Liên Trung liếc mắt một cái ra ý muốn bảo Tề Ninh bước sang bên cạnh, mới nhỏ giọng nói:
- Năm ngàn lượng bạc cũng được, nhưng… hôm nay chúng ta tính hết nợ cũ nợ mới một lượt đi. Ta cũng không mặc cả với ngươi, cho ngươi một vạn lượng bạc, ngươi xem còn nợ gì cứ đưa ra. Sau hôm nay, chúng ta không ai nợ ai.
Tề Ninh thầm nghĩ, Đậu gia này thật đúng là tiền nhiều như nước, xem ra mấy năm nay đã hớt được không ít nước béo, chỉ là một công tử Thượng thư Hộ bộ đã có thể chi ra tới một vạn lượng bạc. Hắn như cười như không đáp:
- Ngươi muốn trừ nợ? Không được. Việc nào ra việc nấy.
Chuyện lần này đừng có kéo việc lần trước vào. Hôm khác ta sẽ tới nhà ngươi bái phỏng, bàn lại chuyện thanh toán nợ nần.
- Tề Ninh, có phải ngươi hơi quá đáng không?
Đậu Liên Trung nghiến răng nghiến lợi hỏi:
- Lần trước ta đã trả trân châu, ngay cả thuyền cũng cho ngươi, lần này ngươi lại đòi thêm năm ngàn lượng, chẳng lẽ không coi như hòa được? Ngươi đừng khinh người quá đáng, Đậu Liên Trung ta cũng không phải kẻ dễ trêu.
Tề Ninh sầm mặt hỏi:
- Sao? Sao vậy? Đậu công tử đang uy hiếp bản Hầu sao? Ngươi đừng quên, cha ngươi là Thượng thư, ngươi không là cái gì cả, chỉ là thân áo vải, còn dám uy hiếp Hầu tước đương triều. Ngươi có biết phạm thượng là tội cỡ nào không?
Đậu Liên Trung khẽ giật mình.
Mặc dù gã chỉ là thân áo vải nhưng ỷ vào phụ thân là Thượng thư Hộ bộ, cho nên ở Kinh thành cũng coi như thuận lợi mọi sự, không ai dám đắc tội, ngay cả Vân Đô Úy kia, theo lý mà nói, có địa vị cao hơn gã nhiều, cũng vì gã là công tử Thượng thư Hộ bộ nên dù bị đạp một cước vẫn phải cười làm lành.
Tề Ninh nói không sai, nếu quả thật muốn truy cứu, thân áo vải mà dám nói năng lỗ mãng với Hầu tước, đổi thành người bình thường, mười cái đầu cũng không đủ chém.
- Nhưng….nhưng năm ngàn lượng bạc cũng là quá nhiều.
Đậu Liên Trung bất đắc dĩ nói:
- Có thể bớt đi một chút, hai ngàn lượng được không?
Tề Ninh cười đáp:
- Đây là làm lễ tạ thiên, ngươi là công tử Đậu Bộ đường, cũng nên tiên phong, đừng có cò kè mặc cả nữa. Bây giờ là năm ngàn lượng, chờ lát nữa hết thuốc, ngươi cầm năm vạn lượng đến cũng vô dụng.
Nghe vậy Đậu Liên Trung đành nghiến răng:
- Được! Hiện giờ trên người ta không có nhiều tiền như vậy. Sau này ta sẽ đưa qua cho ngươi, năm ngàn lượng, không thiếu một đồng.
- Chuyện này….chuyện này không được nhỉ? Vạn nhất… - Ta nói lời giữ lời, hơn nữa trong tay ngươi có giấy ghi nợ của ta, còn sợ ta quỵt nợ sao?
Đậu Liên Trung tức giận:
- Năm ngàn lượng bạc mua của ngươi một chén thuốc, ngươi còn muốn tìm lỗi, vậy dứt khoát giết ta đi là được.
Tề Ninh cười ha ha:
- Vậy không được. Đậu Huynh là cái cây rụng tiền của bản Hầu, tuyệt đối không thể chết được.
Hắn quay sang lều vải bên kia gọi:
- Cho Đậu công tử một bát thuốc giải… Há, không phải, Đậu công tử muốn uống mấy chén thì đưa mấy chén, uống no bụng thì thôi.
Đậu Liên Trung thở phì phì đi qua.
Tề Ninh đi tới đầu phố cười nói:
- Các ngươi xếp hàng hết đi, mới đầu chúng ta đã nói xếp hàng lần lượt trước sau không được loạn.
Ta thấy ở đây có không ít quan thân. Như vậy đi, vị Vân Đô Úy này, ngươi cầm một trăm lạng bạc ròng tới coi như xong. Còn ngươi nữa, đây là, ha, là Thái Trường Tự Thiếu Khanh đại nhân, cũng cầm một trăm lạng bạc ròng lên đầu đi.
Có người bệnh là viên chức hoặc xuất thân từ quan lại ít nhất mười lượng bạc. Nếu là bách tính bình thường, không lấy một xu.
Hắn dồn hết khí vào bụng, giọng nói vừa vang vừa lớn, lập tức đằng sau hoan hô ầm ầm. Có một vài dân chúng lại gần nghe nói muốn có thuốc phải có bạc, đang sầu muộn, nghe được Cẩm Y Hầu nói vậy vui mừng khong thôi, lớn tiếng hô:
- Hầu gia tâm địa Bồ Tát. Thật là người tốt. Người tốt tất gặp may mắn.
Lại có người nói:
- Khi Đại Tướng quân còn tại thế vẫn luôn vì nước vì dân. Tề gia cả nhà đều có lòng từ bi.
Đậu Liên Trung bỏ năm ngàn lượng bạc mua thuốc, cứng rắn uống liên tục ba bát. Y còn định ghé sát vào nồi ngó thử, thì bị binh sĩ Vũ Lâm ngăn lại.
Ba bát thuốc vào trong bụng, gã mới thở phào nhẹ nhõm. Còn tưởng rằng lần này trúng độc không thuốc nào trị được, giờ đã tìm được đường sống từ trong chỗ chết, gã mới dám thở ra.
Người biết càng lúc càng nhiều, hàng người xếp như một con rắn dài. Tề Ninh nhìn thấy, áng chừng ở tiệm thuốc Điền gia cũng phải có gần ngàn người, trừ bằng hữu gia quyến đi cùng, người trúng độc hẳn cũng phải hơn ba trăm, hơn nữa, còn có không ít người còn chưa đến.
Hắn cũng sợ, thầm nghĩ, nếu không phải Đường Nặc tìm được cách giải độc, hậu quả thật sự không thể lường được.
Hôm sau, phía thành đông đã ban được khá nhiều thuốc, người đến uống cũng không còn mấy. Theo như tin từ ngõ Nam Hà và ngõ La Cổ thì việc ban thuốc hết sức thuận lợi. Trong ngõ La Cổ kia, ngoại đệ tử Cái Bang tất cả đều uống thuốc, cũng có không ít người bị lây từ trước.
Còn bên ngõ Nam Hà, vì quá đông nên thuốc không đủ, cũng may bên thành đông cũng có thừa một chút, đều đưa qua cả.
Lần này có thể vượt qua được kiếp nạn, đương nhiên công của Đường Nặc là lớn nhất, mà dược hành Điền gia có trữ lượng lớn quỷ mục thảo và phong cốt tử công lao cũng không nhỏ.
Trời tối rồi Tề Ninh cũng không cho người cất nồi, mà phân phó trông coi, nếu có người bệnh đến phải tiếp tục đưa thuốc. Tới tận trưa hôm sau, xác định không có ai đến nữa mới thu dọn.
Hôm sau, Tề Ninh cảm thấy hơi đói, đang chuẩn bị tới Vĩnh Yên Đường thăm Đường Nặc một chút thì thấy Điền quản gia ghé sát lại nói nhỏ:
- Hầu gia, phu nhân đã chuẩn bị một bàn rượu nhạt, kính mời Hầu gia tới.
Tề Ninh ngẫm nghĩ một chút, biết vị Điền phu nhân này khá là keo kiệt, đột nhiên lại bày ra một bàn tiệc rượu, tuyệt đối không chỉ đơn giản là mời mình ăn cơm. Chắc chắn là có liên quan đến Thái Y Viện, hắn bèn cười đáp:
- Vừa hay ta cũng đói bụng, xem phu nhân nhà ngươi đã chuẩn bị món gì đây?
Điền quản gia dẫn Tề Ninh tới Điền phủ, vào trong một tòa thiên sảnh, bên trong đã được bố trí vô cùng tao nhã, tuy đang mùa đông nhưng trong sảnh có đặt bếp lò vẫn ấm áp như mùa xuân. Tề Ninh mặc áo gấm còn hơi nóng, bèn cởi áo khoác, đưa cho Điền quản gia để sang một bên.
Bên tấm bình phong bày một mâm rượu và thức ăn, sáu đĩa đồ ăn bày thành hình hoa mai, dù không phong phú nhưng hết sức tinh xảo, mỗi món như đều dốc hết tâm sức, ngon dở thế nào thì không biết nhưng cảm quan sắc hương đều đủ. Trên bàn còn đặt sẵn hai bầu rượu, trong phòng có đặt lò sưởi rất ấm nên không lo rượu và đồ ăn sẽ bị nguội.
Tề Ninh thầm buồn cười. Tuy Điền phu nhân không đến nỗi vắt cổ chày ra nước nhưng cũng không phải một người hào phóng.
Nàng bày mâm tiệc rượu này hẳn là không dễ dàng.
Điền quản gia lui ra rồi, Tề Ninh nghe có tiếng bước chân đằng sau bình phong. Từ bên cửa hông, một người tiến vào, qua bình phong đi ra, người còn chưa tới, tiếng cười trong vắt:
- Hầu gia, đa tạ người nể mặt dân phụ. Đây đều là đồ ăn dân phụ tự xuống bếp làm, không biết có hợp khẩu vị Hầu gia không. Xin Hầu gia lượng thứ.
Trong tiếng bước chân nhẹ nhàng, một phu nhân xinh đẹp váy ngắn tay áo thêu ngực quấn khăn xinh đẹp thoang thoảng mùi tuyết mai đi ra. Mái tóc nàng xõa tung bay nhè nhẹ, trên cổ tay mảnh khảnh đeo vòng ngọc, làn da còn mềm sáng hơn cả chất ngọc.
Nàng mặc quần dài màu lam nhạt, hai tay áo hơi ngắn lộ ra cánh tay trắng nõn như ngó sen tuyết. Cánh tay mềm mại như không xương.
Vùng da thịt mờ ảo dưới ánh đèn dầu, trơn mềm tinh xảo, đàn hồi kiêu ngạo.
Có lẽ vì trong phòng rất ấm, nàng không mặc áo khoác ngoài, khăn xanh nhạt ôm lấy bầu ngực, xuôi theo thân hình như đuôi khổng tước thêu chỉ bạc. Dưới xương quai xanh lộ ra một cặp hồ lô lớn, tuyết phong to lớn đẫy đà mềm mại đến cực điểm.
Lúc này, hai tay nàng bưng một bát canh đi tới bên cạnh bàn, cười dịu dàng đặt vào chính giữa, như nhụy hoa mai. Vì phải với đặt đồ ăn nên nàng hơi cúi xống, cặp tuyết phong đẫy đà bị dồn lại chật chội. Tề Ninh hơi giật mình, ngửi mùi hương hoa mai thoang thoảng từ cơ thể nàng mà hơi rung động.
Hắn hiểu rõ, Điền phu nhân đã ba mươi tuổi, nhìn bề ngoài phải hơn mình cả chục tuổi, dù sao cũng đã từng sinh con dưỡng cái, không giống thiếu nữ, có một số việc sẽ không câu nệ như trước. Huống chi trong mắt nàng, tuy mình là một Hầu tước nhưng cũng chỉ là một tiểu tử không đến hai chục tuổi, đương nhiên sẽ không quá kiêng kị.
Trong phòng vốn ấm áp, thật ra Điền phu nhân bận quần áo cũng không đến nỗi quá mỏng, có điều thân thể nàng mầm mại như quả đào chín mọng, ngực đầy mông tròn, có phần đẫy đà, mặc thiếu một tí là trước cong sau vểnh khoe ra đủ đường cong, thật khó mà che giấu.
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ a Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. yền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con , hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường y nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng o lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn ẫn!
a!
Thiên Tử - Nguyệt Quan Full
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo