Lúc này người cảm thấy đầu óc của Tiểu Miêu có vấn đề không chỉ có một mình Tiêu Phàm, còn có người vẫn luôn nghiến răng ken két là Thái Thập Tam, chỉ có điều Thái Thập tam cũng không đặc biệt quan tâm muốn đi lý giải đầu óc của Tiểu Miêu, mà là…

Cái mặt hàng lẳng lơ Tiểu Miêu này quả nhiên có vấn đề…

Một bên khác, O’Sullivan vội vã chạy về, làm một Shaman hắn đi bộ không thể nhanh, nhưng thời điểm hắn được chiêu mộ vào thị tộc Sương Ngữ, thị tộc Sương Ngữ đã thưởng cho hắn một sủng vật để cưỡi, Song Túc Phi Long.

O’Sullivan cưỡi Song Túc Phi Long trên trời nên rất nhanh có thể quay về trong Thành Aris, vẫn còn đủ thời gian một lần nữa tập hợp nhân thủ mai phụ ngăn chặn nhóm người Tiêu Phàm trở về. Thế nhưng O’Sullivan vẫn còn chút do dự như cũ, bởi vì Aina bên kia có tiểu ác ma có thực lực cấp 3 đã tạo cho hắn ấn tượng thực sự quá sấu sắc, ngay ả sát thủ công đoàn đỉnh cấp cũng không thể ngăn cản được hắn, chính mình còn có thể vào Thành Aris thuê những người nào giúp đỡ đây?

Hơn nữa hành động lần này đoán chừng chỉ còn có một cơ hội phục kích cuối cùng mà thôi…

“Gào!”

Đang lúc này, một tiếng gầm phẫn nộ của hổ từ trên không truyền đến, O’Sullivan trong lòng cả kinh, theo bản năng nhìn về hướng đó…

Song Túc Phi Long từ trên cao hạ xuống, cuồng phong nhấc lên từng làn sóng trên bãi cỏ, từ gần khuếch tán ra xa.

Nếu Tiêu Phàm có ở đây chắc chắn sẽ cảm thấy chỗ này có chút quen mắt, bởi vì nơi này chính là nơi mà Tiêu Phàm đã giao chiến với Reginald lúc trước.

O’Sullivan phi từ trên thân Song Túc Pho Long xuống, sửa sang lại áo choàng bị cuồng phong trên trời làm cho xộc xệch khiến cho bản thân tươm tất hơn một chút.

Gã ta ngẩng đầu lên, phóng mắt nhìn về phía nơi xa, ánh mắt chạm đến thân ảnh quen thuộc đáng đứng trên bãi cỏ kia, trong lòng hơi thắc mắc.

“Ngao! Ở đâu! Ở đâu! Rốt cục là ở đâu?”

Một cái búa lớn quét ngang trên bãi cỏ, thảm cỏ màu xanh bị cuồng phong xé nát, từng mảng đất màu vàng lộ ra.

O’Sullivan nhìn chiến sĩ hổ nhân Buck đang múa búa với vẻ điên cuồng chất đầy trong mắt, trong lòng không hiểu, cái tên này không quay về giúp đỡ việc chặn đánh đám người Aina ở thành Airis, ở chỗ này nổi điên làm gì?

“Buck, mày sao thế?”

Mặc dù O’Sullivan không thèm để ý cái tên Buck thô lỗ này nhưng hành động khác thường của Buck lúc này khiến gã ta cảm thấy tò mò, cho nên O’Sullivan không ngại dành chút thời gian tâm sự cùng tên này.

“Ở đâu? Ở đâu? Rốt cục là ở đâu?”

Buck vốn dĩ không hề để ý đến O’Sullivan. Tiếp tục cầm búa lớn khua loạn, dường như không lật tung bãi cỏ này lên thì không thôi.

Đối với việc Buck không để ý đến mình, sắc mặt O’Sullivan trở nên giận dữ. Bởi vì gã ta cho rằng, gã ta chủ động hỏi han là đã rất nể mặt cái tên thô lỗ như Buck rồi, không nghĩ tới cái tên Buck này lại dám không thèm để ý đến mình.

Mặc dù Buck và O’Sullivan lần lượt là đại biểu của thị tộc Chiến Viêm và thị tộc Sưng Ngữ đến tham dự nhiệm vụ lần này, nhưng O’Sullivan vẫn cho rằng thế lực giữa hai bên của gã và Buck có chênh lệch rất lớn.

O’Sullivan trẻ tuổi có thực lực, sớm được đặc cách chiêu mộ vào Thị tộc Sương Ngữ. Mà Buck đã đến độ tuổi trung niên, thực lực khó khắn lắm mới đạt đến lục giai, trắm đắng nghìn cay mưới chen được một chân vào cách cửa của thị tộc Chiến Viêm.

Cũng bởi vì Buck là thành viên mới gia nhập nên ngã mới có thể bị xem thường, ngay dưới mí mắt của Vu Tộc lại lẻn xuống nơi này chấp hành nhiệm vụ.

Mà O’Sullivan thì khác, bởi vì gã ta nổi tiếng, trong Vu Tộc có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm theo dõi gã. Vì để chấp hành nhiệm vụ, gã ta đã dựa vào trí tuệ của mình để thoát khỏi sự cản trở của những người theo dõi mình trong Vu Tộc.

Vì thế dưới cái nhìn của O’Sullivan, mặc dù trước mắt thực lực của gã và Buck là tương xứng, nhưng xét về phương diện địa vị tôn ti mà nói, Buck hẳn là phải tôn kính gã. Nhưng phản ứng của Buck hôm nay khiến cho O’Sullivan cảm thấy bị khinh thường không hề nhẹ. Vì thế O’Sullivan nhấc trượng của mình lên, một luồng điện quang rơi xuống trên người Buck, một vài luồng điện quang xẹt qua xẹt lại trên người Buck, khiến cho cử động của gã chậm lại.

“Mày làm gì thế? O’Sullivan”

Đôi mắt như chuông đồng của Buck cuối cùng cũng quay lại, gắt gao trừng mắt nhìn O’Sullivan đang đứng một bên, một tay cầm búa lớn giáng về phía O’Sullivan một búa, ánh sáng lóe lên từ lưỡi búa có chút khiến người ta sợ hãi.

“Thấy mày đang nổi điên nên tao dùng Tịnh Hóa giúp mày bình tĩnh lại một chút.”

O’Sullivan không cam lòng yếu thế trừng mắt nhìn lại, cảnh giác giữ chặt pháp trượng trong tay mình. Gã ta nhất định phải đề phòng cái tên thô lỗ này một chút, bởi vì từ xưa tơi snay cái tên thô kệch như Buck làm việc chẳng bao giờ dùng đầu óc, chuyện điên rồ gì cũng có thể làm được, gã ta không thể không đề phòng một chút.

“Giờ tao đang bận một chút chuyện gấp! nMày cút sang một bên đi có được không?” Buck trực tiếp mở miệng quát O’Sullivan, không chừa cho gã ta một chút mặt mũi nào.

O’Sullivan nghe thấy chứ “cút” thfi trong lòng vô cùng không vui. Nhưng gã ta nghĩ, bây giờ Buck lại không đi chặn đánh Aina mà lại nói có việc gấp cần làm ở đây. Gã ta thực sự tò mò vô cùng, vì thế O’Sullivan cố nhịn lại tức giận, dò hỏi Buck: “Bận cái gì? Nói tao nghe chút, có lẽ tao có thể giúp mày.”

Buck nghe O’Sullivan nói vậy, trong lòng có chút dao động.

Mặc dù do trên người thằng oắt O’Sullivan toát lên một cảm giác u ám nên Buck cũng không ưa thích O’Sullivan lắm, nhưng O’Sullivan rất có tài, không phải cái loại mà người thô kệch như gã có thể so sánh được.

Về điểm này thì Buck lại thừa nhận trong lòng.

Có lẽ gã có thể dựa vào cái đầu óc linh hoạt của O’Sullivan để giải quyết phiền phức trước mắt.

Buck vui mừng trong lòng, chỉ vào lồng ngực mình nói: “Mày xem!”

O’Sullivan quan sát cơ ngực rắn chắc cùng đám lông dày đặc trên ngực Buck, vẻ matwjc ó chút cứng ngắc, vô cùng không vui: “Nếu nhưu mày chỉ ở chỗ này để luyện cơ bắp, tao thật không giúp được mày cái gì, tao không quấy rầy mày nữa.”

“Ông đây luyện cơ bắp làm quái gì, mày mở to hai mắt nhìn cho rõ ràng một chút!”

Buck nghe thấy câu nói của O’Sullivan, trong lòng cảm thấy khó thở, dùng ngón tay của mình chọc chọc vào cơ ngwujc rắn chắc.

O’Sullivan nhìn khối cơ ngực rắn chắc, ngón tay có đâm cũng không thay đổi gì, ánh mắt gã ta hiện lên một tai chán ghét, nghĩ thầm thô lỗ quả nhiên là thô lỗ: “Ừ, bặp thịt của mày rất rắn chắc, vậy taoo tạm biệt mày trước.”

Dứt lời, O’Sullivan trực tiếp quay người rời đi.

“Chờ một chút, không phải tao muốn cho mày xem cơ ngực của tao! Tao chỉ muốn nói là đồ đằng chiến viêm trước ngực tao biến mất rồi.” Buck hô to với O’Sullivan.

“Hả? Biến mất?”

O’Sullivan dừng bước, híp mắt nhìn về phía trước ngực của Buck, ánh mắt vô cùng giảo hoạt.

“Đúng vậy, biến mất. Tao thật vất vả mới được gia nhập thị tộc Chiến Viêm, vì sao đồ đằng đại biểu cho vinh dự của Chiến Viêm lại biến mất rồi? Trên thân không có đồ đăng chiến viêm sẽ không được Thị tộc Chiến Viêm công nhận. Hơn nữa, nghi thức thần thánh gia nhập Thị tộc Chiến Viêm cả đời mỗi thú nhân chỉ được làm một lần. Nghi thức kia tao đã tham gia một lần rồi, hiện giờ không biết không có cái đồ đằng này thì tao nên làm gì! Mà tao nhớ lại được, lúc tao ở chỗ này thì đồ đằng chiến viêm vẫn còn, nhất định là tao không cẩn thận làm rơi ở đâu đó, nhất định là như thế! Tao phải tìm tiếp, tìm tiếp...”

Buck càng nói, giọng điệu lại càng hỗn loạn, cuối cùng lại trở nên không mạch lạc, một lần nữa lại vui búa lên quét về phía bãi cỏ, muốn tìm lại vật àm mình muốn, phảng phất đồ đằng trước ngực mình có thể tróc ra thành đồ vật vậy.

Thật ra trong lòng Buck cũng rất rõ ràng, gã tìm đồ đằng chiến viêm trên cái đồng cỏ này chính là mò kim đáy bể, nhưng gã thực sự không biết phải làm sao bây giờ. Đây chính là vinh quang mà hắn phải vất vả lắm mới có được, sao nói mất là mất được?

Vì thế cho dù trong lòng có còn chút hy vọng nào hay không, gã vẫn muốn phát tiết tâm tình buồn bực trong lòng mình, búa múa trên bãi cỏ càng ngày càng cuồng loạn.

0.05189 sec| 2440.148 kb