Nghe thấy lời nói của Buck, O’Sullivan hơi kinh ngạc. Gã ta không giống Buck, gã ta vô cùng rõ ràng bản chất của cái đồ đằng chiến viêm là gì , sao bỗng dưng lại không thấy đâu?
Nhưng thấy hành động của Buck lúc này, trong lòng O’Sullivan lại vô cùng khinh thường Buck.
Thật là ngu xuẩn, mày cho rằng đồ đằng chiến viêm trước ngực mày là cái gì? Có thể tìm ra bằng cách này sao?
Nghĩ đến đây, O’Sullivan vô thức sờ lên một mảnh xanh lam trên cổ mình, trong ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo kia lại lóe lên một tia oán độc.
Sau đó hai mắt của O’Sullivan sáng lên.
Tuy nhiên như vậy cũng tốt, may thay mày là người không có đầu óc như thế...
Độ khó của nhiệm vụ bỗng nhiên thay đổi khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng bất an. Sau khi chiến đấu xong cũng không có nghỉ ngơi, tiếp tục thúc giục mọi người đuổi theo mình tiến về nhiệm vụ cuối cùng ở Thành Aris.
Vì để tránh gặp thêm phiền phức, hiện giờ chuyện Tiêu Phàm muốn làm chính là phải nhanh, nhanh chóng trở lại thành Aris.
Tuy nhiên vốn là một việc rất đơn giản, lại trở nên khso khăn do những thành viên còn ở lạo của đội ngũ.
Ba nữ hai mèo, đây chính là những thành viên còn ại của đội ngũ ngoại trừ Tiêu Phàm ra.
Nhưng năm người còn lại trong đội ngũ này lại khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy còn khó đối phó hơn đám người Quân Sư Xấu Bụng.
Trước tiên phải nói đến cái người mà Tiêu Phàm ghét nhất trong cái đội ngũ này.
Từ khi Tiêu Phàm nói muốn lập tức lên đường, ánh mắt nhìn Tiêu Phàm của Tiểu Miêu vẫn mang theo một loại u oán khinh bỉ khiến cho Tiêu Phàm không thể nào hiểu nổi.
Không chỉ như vậy, lúc Tiêu Phàm thúc giục Tiểu Miêu tăng tốc, cô nàng thế mà đáp lại một câu: “ Anh làm sao thế?”
Bên trong lời nói tràn ngập ý vị phàn nàn, tựa như cô gái làm nũng với người yêu lúc đnag hẹn hò.
Nhưng Tiêu Phàm cũng không nghĩ sâu xa tới vạy. Dù sao Tiêu Phàm cũng cảm thấy không thân quen gì lắm với cái cô MC có tố chất thần kinh này, tất nhiên sẽ không thể nào hiểu được ý nghĩ trong lòng của Tiểu Miêu, chỉ là càng cho rằng đầu óc của Tiểu Miêu có bệnh.
Về phần Tiểu Miêu...
Không nghĩ tới Mệnh Phàm lại nhát gan như vậy, hơn nữa anh ta mới chỉ nói chuyện với Tiểu Miêu xinh đẹp cô một lần mà thôi, thế mà đã vui đến nỗi tiếp tục chạy về phái trước rồi, thật là vô dụng.
Nhưng vẻ mặt của Tiểu Miêu lúc này lại hơi kiêu ngạo, ý cười trên mặt hiện lên rõ ràng.
Tuy nhiên trong mấy người này, thật ra Tiểu Miêu còn được tính là tốt...
Tiêu Phàm nói phải tăng tốc độ, thoạt nhìn Aina là nghe lời nhất, trực tiếp mở bước, tư thế giống như chuẩn bị chạy.
Đương nhiên chạy ở đây không phải là chạy thật sự.
Hai cặp thỏ trắng mê người cũng nhảy nhót theo từng bước “Chạy” của Aina. Sau đó, Aina dừng lại, thở hổn hển nói: “Phù, phù, em thực sự không chạy nổi nữa rồi.”
Tiêu Phàm trợn mắt há mồm nhìn khoảng cách mà Aina đã chạy được, trong lòng thầm nhủ mình lại lần nữa được chứng kiến thực lực của “Thiếu nữ tốc độ như rùa”.
Mà còn mèo trắng Irina bị thương đang ở trên đỉnh đầu của Aina hung tơn chỉ trích Tiêu Phàm: “Aina vừa mới chiến đấu xong, sao bây giờ anh lại bảo cô ấy tăng tốc nữa. Cô ấy hiện giờ mẹt mỏi như vậy, anh không thể đi chậm một chút à?”
Này này, mới rồi ai mới là người vẫn luôn phải chiến đấu?
Chẳng lẽ là tôi mất trí nhớ à?
Tiêu Phàm hơi sụp đổ, không chú ý tới lúc Aina cúi đầu xuống có chút áy náy.
Bởi vì lần này không phải vì thể lực Aina không tốt, mà là cố ý chạy chậm. Đây là tâm tư thiếu nữ nho nhỏ của cô.
Aina biết sau khi Tiêu Phàm đưa mình về thành Aris sẽ phải tách ra, lần sau gặp lại cũng không biết là khi nào, mà Tiêu Phàm còn là....
Vì thế Aina hy vọng mình có thể kéo dài thời gian thêm chút nữa, dù chỉ là một chút cũng được.
Tiểu Miêu có bệnh thần kih, động tác của Aina vốn dĩ đã chậm, Irina thiên vị Aina quá mức, những khó khăn này thì cũng thôi đi. Tiêu Phàm vốn cảm thấy, trong chuyện tăng tốc này, Thái Thập Tam sẽ khiến hắn bớt lo nhất, nhưng lúc này cô lại trở thành người giày vò hắn nhất.
Bởi vì bất kể thế nào, những người khác đều đi về phía trước, mà Thái Thập Tam trong lúc này lại kéo hắn lui về sau!
Đúng vậy, lúc này Thái Thập Tam đang không ngừng kéo một cánh tay của Tiêu Phàm lui về sau, ánh mắt cứ nhìn hắn chằm chằm, cảm xúc trong mắt vô cùng phức tạp.
Nói nhảm, sau khi đánh lui được kẻ địch rồi, bò sữa cũng có rồi, con mèo háo sắc cũng được rồi, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà không có phần của cô!
Tiêu Phàm có thể hiểu được ý nghĩ của Thái Thập Tam thông qua ánh mắt. Vẻ mặt này chính là vẻ mặt của trẻ em ở nhà nũng nịu với người lớn, ý tứ đơn giản chính là em muốn được ôm một cái.
Nhưng hiện tại là lúc nào rồi, ôm cái gì mà ôm!
Con mẹ nó! Sao cô ta còn túm...
Hừ,
Suýt chút nữa lại bị con mèo Tom Cruise làm cho phát rồ.
Từ sau khi Tiêu Phàm đánh bại “Hoàng Hạ Tứ Kiệt”, Tom Cruise vẫn luôn không bình thường, không có bò lên đầu Tiêu Phàm, cũng không có chạy lên cái “bình nguyên” kia, quan trọng nhất là ngay cả đi bình thường nó cũng không nốt...
Tom Cruise nhảy vọt lên, ngã xuồng đất, động tác này lặp đi lặp lại không ngừng.
Hơn nữa còn thường xuyên sờ cái đầu nhỏ của mình, mờ mịt hỏi: “Sao mình lại không biết bay?”
Tâm trạng của Tiêu Phàm lúc này hỏng bét, trông thấy thú cưng của mình nửa ngày không “đi” được bao xa, lại còn không ngừng ngã sấp xuống rồi nằm mơ giữa ban nói cái gì mà mình biết bay. Tiêu Phàm vô cùng tức giận: “Bay cái em gái nhà mày đấy, mày là mèo không phải chim, sao cả ngày chỉ nghĩ đến bay thế?”
Trực tiếp sút cái mông nhỏ của Tom Cruise một cái. Nào ngờ Tom Cruise muốn biết bay đến phát rồ, sau khi bị Tiêu Phàm đạp bay, lại còn hưng phấn kêu to: “Mình đang bay!”
Thấy tinh thần thất thường của Tom Cruise, Tiêu Phàm trực tiếp che mặt. Nhưng lúc này cánh tay lại bị Thái Thập Tam kéo lại, chỉ có thể gãi đầu, cảm thán một tiếng: “Trời ơi!”
Từ trên tổng hợp lại, bởi vì các thành viên trong đội ngũ “không phục đội trưởng”, kế hoạch đi đường của Tiêu Phàm triệt để bị ngâm nước.
Mà ở bên khác, tổng bộ Long Hổ Bang ở thành Aris, một người vẻ mặt âm trầm , dao găm tung bay điêu luyện giữa các ngón tay của gã, lóe ra ánh sáng khiến cho người khác khiếp đảm.
“Mấy ngày hôm nay rốt cục là chúng mày làm cái gì thế? Không có tao ở đây, đến đại tỷ cũng không trông chừng được cho tốt, cái đồ con mẹ nó vô dụng!”
Sau đó Lưu Manh Đòi Nợ nhìn thoáng qua Địa Ca Cầm Đầu đang mang sắc mặt vô cùng kém, cười nịnh nói: “Đại Ca Dẫn Đầu, em nói hai người bọn nó, không phải nói anh đâu, đừng hiểu lầm.”
“Lưu Manh Đòi Nợ, mày muốn chết đúng không? Lát nữa tao liền ném mày xuống biển cho cá mập ăn!”
“Chẳng lẽ tao nói không đúng à? Nếu nhiệm vụ lần có tao tham gia, kết quả có khi đã khác. Mày xem lại mày một chút đi, hiện giờ chật vật như thế nào, trực tiếp bị kẻ địch giết chết, mặt mũi của Long Hổ Bang chúng ta bị mất sạch rồi!”
“Mày...”
“Đừng có ồn ào!” Quân Sư Xấu Bụng trực tiếp quát đám người dừng lại. “Hiện giờ phái người của bộ phận công hội đếm xem điểm phục sinh trong thành nội, chuẩn bị cho kết quả xấu nhất, còn những thành viên của công hội đang nhàn rỗi thì cùng tao đến tiếp ứng cho đám người địa tỷ.”
“Tiếp ứng?” Lưu Manh Đòi Nợ cùng Bạch Diện Thư Sinh hoài nghi hỏi.
“Không sai, nhiệm vụ của chúng ta trước đó yêu cầu đại tỷ hộ tống NPC của nhiệm vụ trở lại thành Aris, vì thế bây giờ chúng ta xuất phát từ thành nội đến chỗ phát sinh chiến đấu trước đó, nhất định có thể gặp bọn họ.” Nói đến đây Quân Sư Xấu Bụng dừng một chút: “Nếu như Mệnh Phàm kiên trì được đến lúc chúng ta gặp nhau.”
Dưới sự dẫn dắt của Quân Sư Xấu Bụng, Long Hổ Bang chỉnh đốn lại nhân lực nhàn rỗi trong nội bộ, trùng trùng điệp điệp tiến ra ngoài thành.
“Ê tao bảo, nhưng người chơi mà đánh bại chúng mày lợi hại như thế, một mình cái tên Mệnh Phàm có ứng phó được không?” Đôi mắt nhỏ như hạt châu của Lưu Manh Đòi Nợi đảo vòng quanh, dụ dỗ moi móc thông tin từ Bạch Diện Thư Sinh trẻ người non dạ bên cạnh.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo