Chương trước
setting
Chương sau


Editor: Trâm Rừng

“Từ nhỏ cậu ta đã đi theo tôi.” Phó Ý Chi lạnh nhạt nói, "Nhà họ Phó đã đưa cả nhà di cư ra nước ngoài sáu mươi năm trước, nhà họ Nghiêm đã theo chúng tôi từ tổ tiên của họ."

Nghiêm ca lại là con dâu nuôi từ bé! Phù An An phát hiện ra một bí mật to lớn khác, đồng thời gạch bỏ suy nghĩ không nên có giữa hai người họ ở trong đầu.

Cô tiếp tục hỏi: "Vậy mối quan hệ của anh với Nghiêm ca thế nào... Gần đây hai anh có cãi nhau không?"

"Tại sao tôi phải cãi nhau với cậu ta?" Bị hỏi ngược lại như vậy, trong nháy Phù An An liền yên tâm xuống. Phó Ca cùng Nghiêm ca, người ta là thanh mai trúc mã, tình cảm còn kiên cố hơn so với kim cương!

Phó Ý Chi hơi cau mày khi nghe câu hỏi khó giải thích của cô, “cô muốn nói cái gì?”

"Không có gì, chỉ là tò mò nên hỏi thôi." Phù An An vội vàng trả lời. Cô tuyệt đối không thể nói mình nghi ngờ anh xuất quỹ (ngoại tình) mà đối tượng muốn xuất quỹ lại là cô được.

Kỳ thực cái lo lắng này giống như có chút dư thừa. Phó Ca coi như muốn di tình biệt luyến, cũng nên tìm Đại Cường Ca, Từ ca, Chương Sư Phụ. Cô là phụ nữ, là người đầu tiên bị loại.

Cô chỉ có thể làm huynh đệ của Nghiêm ca, chỉ có thể làm chị em gái với Nghiêm ca, chỉ có thể làm chó săn của Phó baba. Hơn nữa cô phải tin tưởng nhân phẩm của Phó Ca!

Phù An An nhẹ nhõm bắt đầu trượt xuống hồ nước nóng. Vốn dĩ nước chỉ ngập đến thắt lưng, bởi vì động tác của cô dần dần dâng lên đến ngực, cuối cùng chỉ còn lại một cái đầu trên mặt nước. Suối nước nóng có mùi lưu huỳnh thoang thoảng nơi chóp mũi cô.

Qua làn nước suối trong vắt nhưng lăn tăn, thấp thoáng bên cạnh là đôi chân dài thẳng tắp của Phó Ý Chi. Phù An An bơi kểu chó để nổi lên, cẩn thận vượt qua chân anh, sau đó di chuyển đến một nơi cách cửa xả nước xa hơn một chút.

Chẳng được bao lâu cô cuối cùng đứng lên. Toàn thân bị suối nước nóng ngâm đến phấn hồng, trên đầu cũng hơi hơi đổ mồ hôi, "Phó ca, anh có cảm thấy suối nước nóng này hình như càng ngày càng nóng không?"

Thấy cô sắp ngất đi, Phó Ý Chi lập tức bế cô ra khỏi suối nước nóng rồi nhanh chóng lên bờ. Nhặt một chiếc áo choàng tắm trên mặt đất, đặt cô trên chiếc ghế dài bên cạnh.

"Phó ca, tôi bị sao vậy?" Cô cảm thấy vừa rồi nước rất nóng, hiện tại cảm thấy đầu óc choáng váng, "Suối nước nóng này... có độc sao?"

"Cô ngồi quá thấp nên bị thiếu dưỡng khí." Thấy cô như vậy, Phó Ý Chi không nói nên lời, lấy một ly nước trái cây cho cô,“chờ một chút sẽ tốt.”

Có đúng không?

“Phó ca, anh có thể gọi một bác sĩ nữ đến khám cho tôi được không?” Phù An An nói, “tôi cảm giác có một chút đau.”

"Cô bị đau ở đâu?" Phó Ý Chi không di chuyển, nhưng cúi đầu nhìn cô. Đây là tư thế muốn tự tay giúp cô xem vết thương.

Nhưng... mông của cô bị đau đó! Khó mà mở miệng.

“Không phải vậy, tốt hơn anh nên gọi một người khác vào xem giúp tôi đi, một nữ phục vụ cũng được.” Phù An An hạ thấp yêu cầu.

Cô vừa dứt lời, bên cạnh đột nhiên truyền đến một trận sôi trào tiếng ùng ục! Vừa rồi suối nước nóng vẫn còn rất tốt, nhưng chỉ có thời gian hai phút đã sôi trào!

Giống như nước sôi trong nồi đang bị đốt nóng, khắp nơi bốc lên dày đặc sương trắng, mà suối nước nóng ở bên cạnh, truyền đến những tiếng kêu thảm thiết.

“Cứu mạng!”

“Cứu ta!”

“A!”

Phía trước hỗn loạn tưng bừng. Phù An An cùng Phó Ý Chi hai người liếc nhau, nhanh chóng đi qua. Tình hình bên này cũng giống như suối nước nóng bên kia, suối nước nóng đã biến thành nước sôi.

Hầu hết mọi người đều đã đi lên bờ nhưng đều bị bỏng nặng. Thảm hại nhất là những người đã không thể đi lên bờ kia. Những người này còn bồng bềnh trong dòng nước sôi đã tắt thở, khi được kéo lên thân thể đã sưng phù đỏ tấy, lớp da bên ngoài đã chín.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo

0.33440 sec| 2410.141 kb