Thế là Tiêu Phàm đau quá mới kêu thảm, sau đó dùng sức hất đứa bé bướng bỉnh Snow này ra ngoài.
Chỉ hất một cái đã làm Snow bay ra khá xa.
Sau khi Snow rơi xuống đất thì hơi nhíu mày, Tiêu Phàm hất văng cậu bé ra làm cậu ngã, mông hiện giờ còn hơi đau đây.
Đúng lúc này, tiếng nói của Xà Cơ truyền tới từ phía sau Snow: "Hai người làm cái gì vậy?"
Nghe được tiếng nói của Xà Cơ thì mắt của Snow sáng lên, sau đó khóc nức nở mà chỉ vào Tiêu Phàm: "Chị Xà Cơ, anh ta đánh em..."
Tiêu Phàm thấy Snow đang giả vờ đáng thương thì cảm thấy uất ức, mình đánh nó lúc nào chứ? Rõ ràng là chỉ có nó đánh mình mà thôi, thế nhưng là một người đàn ông, không thể nào cãi nhau với một đứa nhóc trước mặt Xà Cơ được.
Tại sao tính tình Tuyết Dạ tốt như vậy, mà em trai của cậu ấy lại tinh nghịch như thế đây?
"Snow, có lẽ em hiểu lầm rồi, đội trưởng ca ca không đánh người lung tung đâu."
Xà Cơ nhìn Snow đang ngồi dưới đất mà nói bằng giọng chân thành.
Snow nhìn đôi mắt thuần khiết của Xà Cơ thì hơi áy náy, thế nhưng sau đó cảm giác ghen tuông lại bùng lên dữ dội!
Tại sao lại như vậy? Tại sao chị Xà Cơ hiền lành lại đứng về phía tên cặn bã kia, tại sao thấy mình bị tên kia ức hiếp lại không thể an ủi mình và mắng tên đó chứ?
Còn ánh mắt muốn mình tự nhận lỗi giống như giáo viên ở lớp là như thế nào đây?
Tại sao? Tại sao? Em không bằng hắn ta chỗ nào mà chị Xà Cơ lại tin tưởng cái tên cặn bã chỉ biết nói lời đường mật chứ?
...
Nghe được lời nói của Xà Cơ thì Tiêu Phàm rất vui vẻ, nghĩ thầm, thật không uổng công ngày thường thương em nhất, vẫn là Xà Cơ muội muội trong cái đội ngũ này đối xử với ta tốt nhất...
"Hu hu! Chính là anh ta đánh em, chính là anh ta đánh em, chính là anh ta đánh em nha..."
Snow vừa duỗi tay chỉ tới Tiêu Phàm, vừa ngồi khóc lóc om sòm ở dưới đất, tiếng khóc càng ngày càng to và nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.
Tiêu Phàm giật mình nhìn cảnh này, hắn không ngờ được sẽ có ngày một "vua màn ảnh" như mình lại chỉ có thể thán phục mà nhìn một "ngôi sao nhí" diễn trò, cũng không trách được, mọi người đều nói nước của "giới văn nghệ" rất sâu nha...
Tiếng khóc của Snow rất lớn, trên con đường nhộn nhịp của thành Freya có rất nhiều người, có rất nhiều người chơi bởi vậy mà tụ tập xung quanh, khi thấy Snow đáng yêu đang thút thít thì cảm thấy rất đau lòng, bắt đầu thi nhau chỉ trỏ và trách mắng Tiêu Phàm .
Khi thấy quần chúng vây xem ngày càng nhiều thì Snow cúi đầu, cười tủm tỉm, sau đó lại ngẩng đầu lên, khóc càng to hơn nữa...
Hừ! Tên cặn bã! Tình địch đáng chết! Dám cướp nữ nhân với ông đây sao? Dám đắc tội ta nữa sao?
Phải biết rằng danh hiệu "đàn anh của trường tiểu học hướng dương" cũng không phải tự nhiên mà có nha~
Muốn làm đàn anh của trường tiểu học hướng dương thì phải là văn võ song toàn!
Bởi vì tuổi nhỏ nên võ ta không bằng lão già ngươi, thế nhưng nói tới văn thì chắc chắn không phải đối thủ của ta!
Snow đang sử dụng chiêu thức tuyệt kỹ độc môn của cậu bé, một khóc hai dỗi ba đòi treo cổ!
Ngươi nói cái gì? "Một khóc hai dỗi ba đòi treo cổ" là tuyệt kỹ độc môn của con gái thôi á?
Hừ! Ta chỉ có thể nói rằng tầm mắt của các ngươi quá hạn hẹp, nữ trang sẽ xóa nhòa giới tính, sẽ không sợ hãi cái gì nữa...
Snow khá có lòng tin với kế hoạch của mình, bởi vì cậu bé cảm thấy chỉ cần Tiêu Phàm trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người thì Xà Cơ sẽ về bên cạnh cậu bé thôi.
Đừng tưởng rằng Snow là tự tin quá đáng, bởi vì tuyệt chiêu này đã thành công được Snow sử dụng trong hiện thực rồi, cậu bé đã từng làm như vậy trong văn phòng của giáo viên dạy toán đáng ghét kia, chỉ vì cậu bé muốn nâng điểm toán của mình lên vài điểm.
Trong lần đó, giáo viên toán học đã bại dưới tay của Snow một cách rất nhục nhã, sửa từ sai thành đúng trong cái câu "3x5=45" trong bài thi của Snow, làm trái với đạo đức nghề nghiệp của một giáo viên.
Snow thì vui vẻ mang bài thi về nhà, thế nhưng giáo viên toán học lại thảm rồi, người giáo viên đáng thương này trong một đoạn thời gian khá dài sau đó phải đối mặt với vô số ánh mắt khác thường của những giáo viên còn lại...
Mà lần này, Snow muốn dùng lại cái chiêu đó với Tiêu Phàm, cậu bé muốn Xà Cơ chán ghét Tiêu Phàm, cũng muốn mượn lực lượng của quần chúng vây xem làm bẩn thanh danh của Tiêu Phàm tại trong game!
Thế nhưng Snow lại không biết, thanh danh của "tình địch" này trong game đã nát không thể nát hơn được nữa rồi...
Dù Tiêu Phàm không muốn thừa nhận cũng không được, Snow rất có thiên phú trong việc biểu diễn. Sau khi cậu bé ấp ủ tình cảm một lúc, cái biểu hiện oan ức kia, cái nước mắt làm cho người ta thương tiếc kia, lại phối hợp với bề ngoài đáng yêu độc nhất vô nhị của cậu bé, một cô em gái nhỏ khóc lóc khi bị người ta bắt nạt đã xuất hiện trong cái tuồng này, làm cho khán giả ở xung quanh đều bị cảm nhiễm.
Tiêu Phàm nuốt một ngụm nước bọt, cảm nhận được càng ngày càng có nhiều ánh mắt thù địch ở xung quanh nhìn về phía mình, hắn bắt đầu luống cuống tay chân, hắn không nghĩ đến có một ngày mình sẽ bị một thằng nhóc ép tới mức này ở trong trò chơi...
"Trời ạ, cô bé đáng yêu này đang khóc rất tội nghiệp đó."
"Người trẻ tuổi này cũng quá đáng quá đi, đối diện với một bé gái đáng yêu như thế, sao cậu ta có thể xuống tay cho được chứ!"
"Tên này quả thực chính là kẻ cặn bã, hắn ta lại dám bắt nạt một cô bé như vậy, lẽ nào trong lòng hắn ta không hề có cảm giác tội lỗi hay sao!"
...
Dưới tiếng khóc của Snow thì đám người chung quanh bắt đầu gom về phía Tiêu Phàm, dưới nhiều tiếng nói như vậy, Tiêu Phàm cảm giác dưới sự soi mói của những người chơi đang vây xem này, mình đã có thêm hình tượng kẻ ác với nghiệp chướng nặng nề, nghiễm nhiên trở thành nhân vật phản diện trong cái tuồng này.
Nghe những người chơi xung quanh bình phẩm Tiêu Phàm từ đầu đến chân, Xà Cơ có vẻ không được vui cho lắm: "Không đâu, đội trưởng ca ca không phải là người như vậy, anh ấy sẽ không ra tay đánh Snow muội muội, mấy người nhất định đã hiểu lầm rồi."
Nghe được Xà Cơ lại biện hộ cho Tiêu Phàm lần thứ hai, tâm trạng vốn đang trở nên tốt đẹp vì sự chỉ trích của mọi người dành cho Tiêu Phàm của Snow lại hạ xuống lần thứ hai, sự đố kị ở trong lòng Snow lại xuất hiện, cậu bé càng khóc hăng hái hơn, càng có vẻ bi thương hơn.
"Cô gái à, tôi thấy cô là người tốt, thế nhưng sao cô cứ tin tưởng người đàn ông xấu xa kia chứ? Cô bé đáng yêu kia còn rất nhỏ nhưng lại khóc đến đau lòng như vậy, lẽ nào cô cảm thấy cô bé ấy lại vô duyên vô cớ vu oan giá họa cho người khác hay sao?"
"Tôi... Tôi cảm thấy Snow muội muội không như vậy, tuy nhiên, tôi cũng tin tưởng cách làm người của đội trưởng ca ca, anh ấy sẽ không làm như vậy, ở đây chắc chắn có điều gì đó hiểu lầm rồi!"
Lời nói vô cùng kiên định của Xà Cơ khiến trong lòng Snow tùy hứng lại càng buồn bực hơn.
Mà lúc này thì Tiêu Phàm cũng chịu không nổi nữa, hắn đi lên kéo Snow đang ngồi dưới đất khóc lóc om sòm lên, nghiêm khắc trách cứ: "Snow, cậu đừng có quậy phá nữa, nhanh chóng giải thích mọi chuyện một cách rõ ràng cho mọi người ở xung quanh đi!"
Snow nhìn Tiêu Phàm ở trước người mình, đôi mắt xảo quyệt xoay tròn, không biết đang nghĩ điều gì xấu ở trong lòng nữa, sau đó cậu bé nhân lúc mọi người ở xung quanh không ai chú ý đến mình, vô cùng oan ức mà thấp giọng nói với Tiêu Phàm: "Được rồi."
Tiêu Phàm thấy cậu đồng ý một cách dễ dàng như thế, trong lòng liền có một luồng linh cảm không lành.
"Chú... Chú ấy không có đánh cháu... Hu hu..."
Snow nhút nhát nói, ngay sau đó lại khóc rống lên, thân thể run rẩy, làm cho ai nhìn thấy được thì càng đau lòng hơn.
Thấy cảnh này, người chơi xung quanh cũng không kiềm chế được nữa, họ dồn dập bước lên phía trước, đứng trước người Snow, cho cậu bé ở đằng sau để bảo vệ, lên tiếng khiển trách Tiêu Phàm: "Anh bị gì vậy hả! Sao anh có thể ép một cô bé nói dối chứ?"
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo