Thấy cảnh này, người chơi xung quanh cũng không kiềm chế được nữa, họ dồn dập bước lên phía trước, đứng trước người Snow, cho cậu bé ở đằng sau để bảo vệ, lên tiếng khiển trách Tiêu Phàm: "Anh bị gì vậy hả! Sao anh có thể ép một cô bé nói dối chứ?"

"Chú... Chú ấy không có đánh cháu... Hu hu..."

Snow nhút nhát nói, ngay sau đó lại khóc rống lên, thân thể run rẩy, làm cho ai nhìn thấy được thì càng đau lòng hơn.

Thấy cảnh này, người chơi xung quanh cũng không kiềm chế được nữa, họ dồn dập bước lên phía trước, đứng trước người Snow, cho cậu bé ở đằng sau để bảo vệ, lên tiếng khiển trách Tiêu Phàm: "Anh bị gì vậy hả! Sao anh có thể ép một cô bé nói dối chứ?"

Nhìn thấy phản ứng kịch liệt hơn của những người chơi đang vây xem, lại nhìn thấy Snow đang trốn ở phía sau mọi người lén lút thò đầu rồi lộ ra nụ cười xảo quyệt, Tiêu Phàm lập tức hiểu là mình đã bị cái tên ranh ma quỷ quái Snow này gài bẫy.

Chết tiệt! Thực sự là Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng trước chết trên bờ cát đấy!

Trước đó chỉ có mình biểu diễn chơi người khác, không nghĩ đến hôm nay lại bị một thằng nhóc biểu diễn chơi lại! Vậy bây giờ hắn nên làm gì?

"Em gái nhỏ, em đừng sợ, có các anh các chị ở đây, anh ta sẽ không dám bắt nạt em đâu!"

"Hu hu, cảm ơn ~" Snow lau nước mắt của mình một cái, ngoan ngoãn trả lời, mà người chơi được Snow cảm ơn khi nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của cậu bé thì tâm trạng lại càng phấn khởi hơn, người đó trực tiếp căm tức nhìn Tiêu Phàm: "Đừng tưởng rằng trong trò chơi không có cảnh sát thì anh có thể làm xằng làm bậy!"

"Đúng đó, anh cho rằng mình là "Lich King" Mệnh Phàm sao, ở trong trò chơi muốn làm gì thì được cái đó hả!" Lại có một người chơi gia nhập vào đại quân khiển trách Tiêu Phàm, giọng điệu đó giống như vì muốn giữ gìn trật tự trong trò chơi nên anh ta không thể chối từ vậy.

Mà khi anh ta nói xong câu đó, đám người đang khiển trách bỗng nhiên yên tĩnh lại, họ nhìn Tiêu Phàm rồi lộ ra vẻ mặt khó có thể tin được...

"Ừm, sao vậy?"

Người chơi vừa nói chuyện kia bỗng nhiên cảm thấy không khí ở hiện trường rất quái lạ, tại sao sau khi mình nói xong câu nói kia thì tất cả mọi người đều yên tĩnh lại cơ chứ?

Anh ta bắt đầu nhìn về phía những người chơi bên cạnh mình, phát hiện ra bọn họ đang ngơ ngác nhìn Tiêu Phàm ở trước mắt, trong ánh mắt là sự sợ hãi.

Ừm, rốt cuộc chuyện này là sao chứ?

Thế là anh ta lại quay đầu lại lần nữa, theo ánh mắt của mọi người nhìn về phía khuôn mặt của Tiêu Phàm một cách cẩn thận...

Ôi? Khuôn mặt này rất quen thuộc đó, gần đây mình đã thấy nó ở đâu ấy nhỉ?

Trong đầu của anh ta bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, cả người lập tức sững sờ, ngay sau đó liền lùi từng bước từng bước về phía sau...

Snow cho rằng lần này cậu bé nhất định sẽ đạt được mục đích của mình, chỉ cần mọi người đều chỉ trích Tiêu Phàm, cậu bé tin rằng cho dù trong lòng Xà Cơ kiên trì thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể dập tan lời nói của nhiều người như vậy. Nhưng cậu bé không hề nghĩ đến lại xảy ra một chuyện bất ngờ như thế, những người chơi đang vây xem bị cậu bé khơi mào chẳng biết vì sao lại tắt lửa rồi bắt đầu lùi bước một cách đột ngột. Snow không thể tin được mà nhìn cảnh tượng trước mắt mình, cậu bé hoàn toàn không biết trong giây phút mình ngã xuống đất đã xảy ra điều gì nữa...

Người có tên, cây có bóng, bây giờ ở trong server Trung Quốc của trò chơi "Tân Sinh" thì người chơi có tiếng tăm lớn nhất chắc chắn chỉ có một thôi, đó chính là "Lich King" Mệnh Phàm.

Cách trở nên nổi tiếng ở trong trò chơi của hắn làm cho người ta cảm thấy rất là trơ trẽn, từ ngày mà hắn quật khởi thì bên cạnh luôn luôn có đủ loại tin tức bên lề, thế nhưng chuyện này cũng không thể làm lu mờ thực lực của hắn được, có điều thứ làm cho người ta phải e sợ nhất chính là tác phong làm người của "Lich King" Mệnh Phàm...

Nghe nói khẩu vị của "Lich King" Mệnh Phàm rất đặc biệt, không hề kén ăn và soi mói, nam nữ đều được, già trẻ đều ổn, cách ăn uống vô cùng khó coi.

Vì vậy người chơi trong trò chơi cũng không dám chủ động trêu chọc "Lich King" Mệnh Phàm, một người có thực lực mạnh mẽ, tác phong cực tệ, hơn nữa lại còn vô cùng không chính phái như vậy, cho dù là đối với bất kỳ người chơi nào thì hắn cũng là một tên ôn thần cực kỳ to lớn.

Tuy rằng những người chơi đang vây xem kia muốn giơ cao chính nghĩa, thế nhưng dù sao thì bọn họ cũng không phải là kẻ ngốc, việc vất vả mà lại không có kết quả xứng đáng thì bọn họ cũng sẽ không chủ động đụng vào, dù sao thì không có thực lực đánh bại "Lich King" Mệnh Phàm lại muốn giơ cao chính nghĩa trước mặt hắn quả thực là một hành vi cực kỳ ngu xuẩn, huống chi bọn họ căn bản không dám trêu chọc một tên ôn thần như "Lich King" Mệnh Phàm dù chỉ là một chút.

Vừa nhận ra được người này chính là "Lich King" Mệnh Phàm, vậy thì lý do tại sao nạn nhân là một cô bé đáng yêu đã có thể giải thích được rồi.

Là con mồi mới của "Lich King" Mệnh Phàm, em gái nhỏ à, em chỉ có thể tự cầu phúc cho mình mà thôi, không phải là mọi người không muốn giúp em, mà là mọi người không dám giúp em đó...

Snow rất buồn bực, cậu bé không biết những người chơi xung quanh mình đã bị gì nữa, họ vốn đang căm phẫn sục sôi định trừng gian diệt ác, thế nhưng tại sao chỉ trong chớp mắt thì họ lập tức trở nên sợ hãi như vậy cơ chứ?

Hơn nữa còn dùng ánh mắt đồng tình để nhìn mình, điều này khiến cho cậu bé cảm thấy rất khó chịu.

Tiêu Phàm nhìn thấy sự thay đổi của những người chơi này, trong lòng hắn đương nhiên hiểu rõ nguyên nhân, tuy rằng như vậy đã biến tướng hóa giải tình cảnh khó khăn của hắn, thế nhưng Tiêu Phàm vẫn không thể vui lên dù chỉ là một chút.

Từ lúc nào mà thanh danh của hắn ở trong trò chơi đã biến thành như vậy? Thực sự là khiến cho người ta cảm thấy bi ai mà...

Đầu óc của Snow đang mơ hồ với cái tình huống thoát khỏi sự khống chế của mình ở trước mắt, bỗng nhiên cậu bé nhìn thấy sự bi thương trong mắt Tiêu Phàm, cho rằng hắn đang giễu cợt mình, thế nên trong lòng cậu bé trở nên vô cùng tức giận.

Snow nhìn thấy kế sách của mình đã mất hiệu lực, dứt khoát không chú ý đến ánh mắt của mọi người nữa, cậu bé trực tiếp rút vũ khí của mình ra từ trong ba lô, hét to với Tiêu Phàm: "Tôi không biết chú đã làm thế nào, thế nhưng Snow tôi sẽ không chịu thua đâu, nếu vậy thì chúng ta trực tiếp đường đường chính chính quyết thắng bại đi!"

Tiêu Phàm nhìn Snow đứng trước mặt mình, cầm một cây pháp trượng bằng gỗ đào ở trong tay, trong lòng hắn cảm thấy hơi kinh ngạc.

Từ đầu đến cuối hắn vẫn không biết tại sao mọi chuyện lại phát triển thành thế này, hôm nay không phải là lần đầu tiên hắn gặp Snow hay sao, tại sao Snow có vẻ không ưa hắn như vậy chứ?

Có điều Tiêu Phàm vẫn cầm cây Frostmourne của mình ra rồi khẽ thở dài, ài, đứa bé không biết nghe lời thì phải bị đánh đòn...

Snow nhìn thấy dáng vẻ chuẩn bị chiến đấu của Tiêu Phàm, trong lòng cậu bé lập tức trở nên nóng lòng muốn thử, cậu bé nghĩ thầm dựa vào thực lực "Tinh Thần Đồng Đế" của mình thì chắc chắn có thể đánh nát cái tên tra nam này. Chỉ cần Xà Cơ nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Tiêu Phàm, cô chắc chắn sẽ tỉnh lại từ trong lời ngon tiếng ngọt của hắn, thoát khỏi ma trảo của tên tra nam này.

Tiêu Phàm nhìn thấy Snow cầm pháp trượng, tư thế đó rất có dáng có hình, dường như cũng rất ổn đấy, điều này làm cho Tiêu Phàm cảm thấy hứng thú hơn đối với trận chiến tiếp theo đó.

Xà Cơ thì lại mang đầu óc mơ hồ, cô thật sự không hiểu, tại sao Tiêu Phàm và Snow ồn ào với nhau một hồi thì giống như đang chuẩn bị đánh nhau luôn rồi?

Quần chúng vây xem càng không hiểu tình hình bây giờ cho lắm, cô em gái nhỏ còn đang khóc sướt mướt vào lúc nãy thì bây giờ lại muốn đánh nhau với "Lich King" Mệnh Phàm?

Bởi tình huống ở hiện trường có vẻ rất mờ mịt, thế nên cũng không có bất kỳ ai tiến lên ngăn cản bọn họ cả, không khí trong chiến trường càng lúc càng nghiêm trọng hơn.

0.13788 sec| 2426.039 kb