“Nó gọi là Lucifer, là Thiên Sứ Sa Đọa, giống như Bright của Tuyết Dạ vậy, Lucifer cũng là thú cưng có cấp bậc truyền thuyết.”

Lúc Lucifer xuất hiện, Tiêu Phàm nhìn ngoại hình của nó thì có cảm giác nó rất giống Thiên Sứ Sa Đọa, thế nhưng không nghĩ đến quả thực là vậy, lại nói rốt cuộc vị “Đại Mỹ Nữ” kia đã làm gì mà có thể bắt được một con thú cưng hình người là Thiên Sứ Sa Đọa chứ!

Có điều trong một đội ngũ có hai thành viên sở hữu thú cưng cấp độ truyền thuyết có hợp không vậy?

Cuối cùng Tiêu Phàm đã biết tại sao lúc nãy Hổ Nữu lại nổi nóng rồi, đây đều là đồng đội kiểu gì thế, thú cưng của mình sẽ bị mờ nhạt trong hào quang Thần Sủng của bọn họ.

“Rất tốt đó, Thần Sủng...” Tiêu Phàm thở dài, trong giọng nói là sự chua xót.

Bán Trường Miên thu Lucifer lại, tiếp tục xoa đầu Miên Miên, không hề phát hiện ra biểu hiện lúc này của Tiêu Phàm, cô nàng vô cùng tàn nhẫn lại chém cho Tiêu Phàm một đao: “Thú cưng của Miên Miên cũng là Thần Sủng đó, Miên Miên, gọi Candy ra đi, cho đội trưởng ca ca xem thử.”

Miên Miên cảm nhận được sự vuốt ve dịu dàng từ người chị họ, cô bé liếm kẹo que trong tay mình, ngẩng đầu nhìn Tiêu Phàm một chút, kêu thú cưng của mình ra.

Tiếng vang ầm ầm phát ra, tất cả lực chú ý của Tiêu Phàm lập tức bị thú cưng của Miên Miên thu hút hết, hắn không cảm nhận được ánh mắt lúc này của Miên Miên đã hơi khác lạ, hơn nữa nếu nhìn kỹ thì tâm trạng trong mắt Miên Miên cũng không được tốt cho lắm...

Tiêu Phàm ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn con thú cưng to đùng trước mắt mình, vô thức nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng thì than thở, ối giời ơi, trẻ con cũng có thể có được một con thú cưng thế này à?

Sinh vật đang đứng trước mặt Tiêu Phàm lúc này giống như một tòa băng sơn cao to vậy, bởi vì cả người của nó đều trong suốt, giống như thủy tinh màu xanh đẹp đẽ, có điều nếu nhìn một cách tỉ mỉ, bạn sẽ có thể thấy được hình dáng đại khái của nó.

Thú cưng của Miên Miên cũng giống như thú cưng của Bán Trường Miên vậy, cũng là hình người, có điều đây là Cự Nhân khôi ngô được tạo thành từ băng, ở đầu của nó có hai ngọn lửa màu xanh sẫm phát sáng giống như hai con mắt vậy, bề ngoài thế này khiến cho Cự Nhân như một ngọn núi lớn có sức sống hơn nhiều.

Tiêu Phàm nhìn thân thể khổng lồ của Thủy Tinh Cự Nhân trước mắt mình, bắt đầu hâm mộ Miên Miên đang ngồi trong lồng ngực của Bán Trường Miên, bởi vì chỉ cần chỉ huy một tên khổng lồ như vậy đi đánh nhau, vừa nghĩ đến thì đã cảm thấy thoải mái rồi!

“Thú cưng của Miên Miên là Thủy Tinh Cự Nhân, tên là Candy, rất đáng yêu đúng không.”

Bởi vì Miên Miên tiếp tục liếm kẹo que mà không nói lời nào, Bán Trường Miên chỉ có thể tiếp tục giải thích với Tiêu Phàm.

Candy? Đáng yêu? Tiêu Phàm lại ngẩng đầu nhìn Thủy Tinh Cự Nhân ở trước mắt mình, cảm thấy trong lòng hơi rối loạn...

“Can... Nó đến từ đâu thế?”

Phải gọi cái con này là “Candy”, Tiêu Phàm thật sự không thể gọi cái tên đó ra khỏi miệng được.

Nghe được nghi vấn của Tiêu Phàm, dáng vẻ của Bán Trường Miên lại trở nên mơ hồ như trước, sau đó lại nói với vẻ ba phải: “Lúc đi dạo phố, em và Miên Miên bị lạc nhau một lần, sau đó lúc em tìm thấy Miên Miên ở một chỗ hẻo lánh thì nhìn thấy Miên Miên đã biến thành một khối băng lớn, bên cạnh em ấy là có thêm một tên to xác đáng yêu là Candy rồi.”

Nếu không nhìn thấy dáng vẻ thật lòng lúc này của Bán Trường Miên, Tiêu Phàm tuyệt đối hoài nghi đây là một câu nói rất vô nghĩa, đi dạo phố rồi lạc với Miên Miên, đi đến chỗ hẻo lánh? Sau đó ở nơi tràn ngập cây cối như trận doanh Tinh Linh lại xuất hiện một con Thủy Tinh Cự Nhân hoang dã? Cuối cùng con Cự Nhân này còn chủ động trở thành thú cưng của Miên Miên?

Không được, hắn muốn yên tĩnh, trước đó ông đây đã phải nhọc nhằn khổ sở thế nào mới hoàn thành được nhiệm vụ mở khóa khu vực liên thông, sau đó mới nhận được con mèo tồi tệ suốt ngày cứ hố chủ là Tom Cruise, rốt cuộc là vì cái gì chứ? Bỗng nhiên Tiêu Phàm cảm thấy rất tức giận đó!

Tiêu Phàm phải mất một khoảng thời gian mới có thể xoa dịu tâm trạng phiền muộn của mình, thế nhưng hắn vẫn ý thức được, cho đến bây giờ, trong đội ngũ của hắn đã có ba người có được thú cưng cấp bậc truyền thuyết rất dễ dàng.

Bây giờ còn có một người mà hắn vẫn chưa hỏi, người đó chính là Xà Cơ.

Có khi nào thú cưng của Xà Cơ cũng là Thần Sủng luôn không? Trong lòng Tiêu Phàm hơi thấp thỏm.

Nếu thật là vậy, chính hắn dẫn theo một con mèo nhỏ thì sao có thể tiếp tục làm đội trưởng của cái đội ngũ này chứ!

Không đâu, không đâu, Thần Sủng đâu phải là rau cải trắng ở ven đường, sao có thể nói có là có được chứ?

Thế nhưng Tiêu Phàm nhớ đến vận may nghịch thiên của Xà Cơ ở trong trò chơi, trong lòng lập tức cảm nhận được một luồng linh cảm không lành...

“Thú cưng của em? Có đó, Serpent chính là thú cưng của em.” Xà Cơ vui vẻ nói với Tiêu Phàm.

Serpent? Đúng rồi, Xà Cơ rất thích rắn, cho nên cô chắc chắn sẽ tìm một con thú cưng là rắn ở trong trò chơi, hơn nữa nghe cái tên Serpent thì có vẻ như con thú cưng này cũng không được mạnh cho lắm.

Hu hu, quả nhiên người đối xử tốt nhất với hắn chính là Xà Cơ muội muội lương thiện, không giống những “cô gái” vong ân phụ nghĩa kia, đều thích lôi những con thú cưng đáng sợ như vậy ra để hù dọa hắn!

Mà lúc Xà Cơ triệu hoán thú cưng của mình ra, Tiêu Phàm trực tiếp kinh hãi đến mức hộc máu...

Cái quỷ gì? Thứ này mà là rắn đó hả?

“Serpent, em thật là đáng yêu đó ~” Sau khi Xà Cơ nhìn thấy thú cưng của mình xuất hiện thì trực tiếp ôm nó vào trong lòng, mà nó thì lại dụi vào mặt của Xà Cơ, lộ ra dáng vẻ hạnh phúc.

Tiêu Phàm nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng không thể bình tĩnh một hồi lâu.

Mịa nó! Đây là rắn gì chứ!

Sừng giống hươu, đầu giống lạc đà, mắt giống thỏ, cổ giống rắn, bụng giống sò, vảy giống cá, vuốt giống ưng, chân giống hổ, tai giống trâu, vậy mà Xà Cơ lại nói nó là rắn?

Tiêu Phàm đã nhìn không nổi nữa rồi: “Xà Cơ, nó chính là thú cưng Serpent của em? Nó giống rắn ở đâu chứ?”

Xà Cơ nhìn thấy dáng vẻ nghi hoặc của Tiêu Phàm, trả lời với vẻ cực kỳ dễ thương: “Mảnh mai, thật dài, một đường rồi lại một đường, đôi mắt tròn xoe, rất dễ thương rất đáng yêu, chẳng lẽ không phải là rắn sao?”

Tiêu Phàm cảm thấy hắn sắp điên rồi, Xà Cơ thật sự đã từng xem qua giới thiệu về thuộc tính của thú cưng chưa vậy, Tiêu Phàm cũng không tin cái tên có dáng vẻ như vậy, ở chỗ chủng tộc của thú cưng lại ghi là rắn.

“Ôi chao! Serpent, hóa ra em là rồng đấy, không phải rắn đâu ~” Sau khi nhận được sự nhắc nhở của Tiêu Phàm, Xà Cơ cẩn thận kiểm tra thuộc tính trong cột thú cưng của mình, cô bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Tuy nhiên Tiêu Phàm luôn cảm thấy vấn đề của Xà Cơ không chỉ là vấn đề ngốc nghếch trong trò chơi, dường như Xà Cơ cũng có khiếm khuyết về phương diện thường thức.

“Có điều, Serpent, sau này chị vẫn gọi em là Serpent được không?” Chỉ thấy con Thanh Long trong lồng ngực của Xà Cơ lại dụi người vào khuôn mặt nhỏ của cô, dáng vẻ không thèm để ý cho lắm.

Nhìn thấy tình cảnh này, Tiêu Phàm bất đắc dĩ che trán, trời ạ, xưa nay chưa từng thấy có ai có thể chơi thú cưng là rồng của mình thành rắn cả! Hơn nữa con rồng này còn tự nguyện đắm mình trụy lạc trước mặt người đẹp nữa chứ…

Tại sao, tại sao, tại sao các “cô ấy” lại có thể có được Thần Sủng dễ như ăn cháo, mà hắn chỉ có thể ở cùng một con mèo phá sản rồi sống một cuộc sống tầm thường ở trong trò chơi chứ!

Sau khi Tiêu Phàm bị Thần Sủng của các đồng đội kích thích liên tục, hắn nhìn con Thanh Long của Xà Cơ, cảm thấy vô cùng bi ai cho tình trạng trước mắt của mình.

“Xà Cơ, con rồng... Se... Serpent ở đâu ra thế?”

Rồng quả thực chính là thú cưng mà mọi người đàn ông tha thiết ước mơ, về cơ bản, trong những bộ tiểu thuyết võng du mà Tiêu Phàm đã từng đọc thì nam chính đều mang theo một con rồng rồi trở nên nổi tiếng ở trong trò chơi. Cho dù bây giờ hắn không có cơ hội có được nó, Tiêu Phàm cũng muốn biết Xà Cơ đã lấy được con rồng này bằng cách nào, nói không chừng sau này hắn gặp được một tình huống tương tự như vậy ở trong trò chơi, Tiêu Phàm hắn cũng sẽ có được cơ duyên như thế.

0.14704 sec| 2426.039 kb