Vì vậy một roi này của Hổ Nữu dù là tập kích, thế nhưng dưới cảm giác nhạy bén của Tiêu Phàm thì trực tiếp trở nên vô dụng.

Hổ Nữu nhìn động tác ngăn cản của Tiêu Phàm thì hơi sững sờ, đây vẫn là lần đầu tiên mà cô bị người chơi nắm chặt roi của mình ở trong trò chơi, hơn nữa cái động tác tá lực trôi chảy kia của Tiêu Phàm, không thể không nói thật sự khá đẹp trai, gò má của Hổ Nữu hơi đỏ lên, thế nhưng một giây sau thì Hổ Nữu trở lại như lúc đầu, bởi vì...

"A! Đau chết tôi rồi! Hổ Nữu cô là người điên à, làm gì vậy!"

Tiêu Phàm hét thảm một tiếng, gào lên với Hổ Nữu.

Không sai, tuy rằng Tiêu Phàm đã ngăn cản đòn đánh này của Hổ Nữu một cách rất đẹp trai, thế nhưng kỹ năng thiên phú của Hổ Nữu là [Quất Roi Thống Khổ] vẫn có buff kèm theo trong lần công kích này, Tiêu Phàm trực tiếp dùng tay đỡ một roi này, cảm giác đau gia tăng 100% không hề dễ chịu chút nào...

"Phàm muội muội! Ai bảo em không biết tự trọng, khiến chị đây phải ở chỗ này chờ em lâu như vậy! Em lại đi dạo phố với Xà Cơ!" Sau đó Hổ Nữu lại vung vẩy cây roi quật về phía Tiêu Phàm.

Lần này Tiêu Phàm cũng không dám đỡ bậy, hắn chỉ có thể quay qua quay lại né tránh.

"Ở trên đường đi thì tôi gặp được Xà Cơ, hơn nữa lúc đó vẫn chưa đến thời gian tập hợp của mấy người mà, ai biết cô sẽ đến sớm chứ, tôi cảm thấy dưới ở tình huống bình thường thì cô đều sẽ muốn tôi ở đây chờ thêm một hồi lâu, mua vui cho cô."

Lúc mới bắt đầu quả thực Hổ Nữu đã nghĩ như vậy, thế nhưng bây giờ cô tuyệt đối không thể thừa nhận: "Chị của em là người như vậy sao!"

Tiêu Phàm: "..."

"Ánh mắt này của anh là sao hả, xem coi tôi có quất chết anh hay không!"

"Mịa nó, tôi chưa có nói cái gì hết! Ánh mắt của tôi còn đắc tội cô hay sao? Có biết nói lý hay không vậy!"

"Em còn dám nói chị đây, một tiểu thư khuê các không nói lý!"

"Tiểu thư khuê các..."

"Mịa nó! Anh lại dám dùng ánh mắt đó để nhìn tôi!"

...

"Từ trước đến nay đội trưởng và Hổ Nữu đều như vậy sao?" Tuyết Dạ mới đến thì nghi hoặc mà nhìn hai người Tiêu Phàm và Hổ Nữu vừa mới gặp mặt đã cãi nhau.

"Đúng đấy, từ khi chị gia nhập đội ngũ này thì đội trưởng và chị Hổ Nữu đã là như vậy rồi." Bán Trường Miên khẽ vuốt ve cái đầu nhỏ của Miên Miên đang ở trong lồng ngực mình.

"Thật là làm cho người ta hâm mộ đó, quan hệ giữa Hổ Nữu tỷ tỷ và đội trưởng ca ca thật là tốt." Xà Cơ bĩu môi nói.

"Em bảo ai quan hệ tốt với anh ta (cô ta) chứ!" Tiêu Phàm và Hổ Nữu bỗng nhiên quay đầu lại rồi trăm miệng một lời nói.

"Anh (Cô) nói theo tôi làm gì!" Sau đó trừng mắt giận dữ nhìn đối phương lần thứ hai.

...

"Ài, bọn họ ăn ý ghê." Xà Cơ hâm mộ nói.

"Ai nói không phải chứ ~" Bán Trường Miên nhẹ giọng nói tiếp.

Tiêu Phàm và Hổ Nữu ở một bên cãi vã, mọi người lại có cảm giác đã quay về thời gian ở trong trận doanh Ác Ma, tuy rằng Tiêu Phàm đã đi xa thật lâu, thế nhưng sau khi trở về cũng không hề có sự ngăn cách với mọi người, đội ngũ có vẻ cực kỳ hòa hợp.

Tuyết Dạ nhìn hai người Tiêu Phàm và Hổ Nữu cãi vã không ngớt thì thoải mái mỉm cười, trong ánh mắt là sự hoài niệm...

Lần đọ sức này của Tiêu Phàm và Hổ Nữu, à, nói chính xác hơn là Hổ Nữu ức hiếp Tiêu Phàm, thời gian này còn dài hơn so với lúc trước, cũng không phải là do Hổ Nữu và Tiêu Phàm đã lâu không gặp, rất "nhớ nhung", mà là vì ngoại trừ lần công kích thứ nhất Tiêu Phàm chủ động ngăn cản thì roi của Hổ Nữu không thể đụng đến Tiêu Phàm dù chỉ là một chút, đánh không trúng mục tiêu, sự tức giận không có chỗ để trút, Hổ Nữu đương nhiên phải kéo dài hơn trước rồi.

Tuy rằng tính tình của Hổ Nữu khá là hùng hổ, có điều phải vận động mạnh trong một thời gian dài khiến thể lực của cô không còn nhiều nữa rồi, cô đành phải dừng lại, hít vào thở ra từng hơi, cặp thỏ ngọc trước ngực cũng nhấp nhô lên xuống theo sự hít thở này, có vẻ càng hoạt bát đáng yêu hơn: "Phàm muội muội, em là cá chạch sao? Từ lúc nào mà em đã trở nên trơn trượt như vậy hả?"

"Nói thừa, lẽ nào tôi phải đứng yên cho cô đánh sao, tôi lại không phải là kẻ ngốc." Lúc này Tiêu Phàm cũng thở hổn hển, trong lòng thầm oán giận, Hổ Nữu thật là một bà điên mà, lúc nãy cô hoàn toàn không hề nương tay khi vung roi, may mà kỹ thuật né tránh của hắn rất tốt, nếu không đã bị cô quật cho mấy roi, vậy thì thảm rồi.

"Lại nói tiếp, chỉ bằng thực lực của cô còn muốn đánh trúng tôi sao! Tôi là đội trưởng đó!" Tuy rằng Tiêu Phàm không dám đánh trả, thế nhưng cuối cùng hắn vẫn không quên khiêu khích cô một phen, trút giận một hơi.

"Anh! Anh có ý gì hả! Xem thường tôi sao!" Hổ Nữu nhìn thấy dáng vẻ hả hê của Tiêu Phàm, nổi giận lần hai: "Bây giờ tôi đã được cấp 36 rồi đấy! Biết chưa, cấp 36 đó!"

Cấp 36, đối với người chơi ở giai đoạn hiện tại đã rất cao rồi, phải biết rằng sau khi hội trưởng của công hội Chiến Minh Reginald làm nhiệm vụ thất bại, cho dù anh ta dành hết thời gian của mình để luyện cấp thì đoán chừng bây giờ cấp cao nhất cũng chỉ là 36.

Vì vậy Hổ Nữu muốn dùng cấp bậc bây giờ của mình để khoe khoang trước mặt Tiêu Phàm một phen, dù sao từ giây phút mà Tiêu Phàm rời khỏi thì Hổ Nữu đã lập ra cái kế hoạch này rồi. Từ lúc đó trở đi thì Hổ Nữu liền bắt đầu khổ luyện cấp bậc chính là vì giây phút này, ai bảo trước đây Tiêu Phàm luôn cười nhạo cô là người có cấp bậc thấp nhất trong đội ngũ chứ.

Hổ Nữu nhìn thấy trong mắt của Tiêu Phàm mang theo sự kinh ngạc thì hơi thoả mãn, thế nhưng sau đó cô lại trở nên khó chịu, bởi vì Tiêu Phàm nói ra một câu...

"Nói như vậy, cấp bậc của những người khác trong đội còn cao hơn cô phải không ~"

Tuy rằng Hổ Nữu không muốn thừa nhận điều đó, thế nhưng điều bi ai nhất chính là đây quả thực là sự thật: "Thì... cũng chỉ cao hơn một hai cấp mà thôi!"

Tiêu Phàm thở dài, khẽ vỗ vai của Hổ Nữu với ý tứ sâu xa: "Ài, Hổ Nữu, cô phải cố gắng hơn đó, trong đội chỉ có cô là có cấp thấp nhất thôi, bây giờ đội trưởng tôi cũng đã là cấp 41 rồi, cô và tôi chênh nhau đến 5 cấp cơ, bình thường cô phải học tập những thành viên khác nhiều hơn biết không."

Hổ Nữu không nghĩ đến Tiêu Phàm đi trận doanh Thú Nhân một chuyến, sau khi trở về thì cấp bậc lại cao như vậy, lại nhìn dáng vẻ cười xấu xa và khinh thường kia của Tiêu Phàm, Hổ Nữu suýt chút nữa đã không nhịn được mà quất thêm một roi.

Hổ Nữu cảm thấy sau khi trở về thì cái tên này trở nên rất đê tiện, lẽ nào Tiện đạo của hắn đã thành công ư?

Hổ Nữu hít một hơi thật sâu, trong lòng thầm nghĩ, Hổ Nữu bình tĩnh, nếu như cô nổi giận lúc này thì không phải đã rơi vào bẫy của hắn sao?

Bây giờ cô nhất định phải tìm ra thứ gì đó để lấy lại mặt mũi cho mình mới được!

Ừ, đúng rồi, tại sao cô lại quên mất nó chứ!

Dưới cái nhìn của các thành viên trong đội, Tiêu Phàm và Hổ Nữu đang liếc mắt đưa tình với nhau, còn Tiêu Phàm lại cho là mình đang châm chọc mỉa mai với Hổ Nữu, mà lần giao chiến này dường như đã thoát khỏi trạng thái bình thường, hắn thoáng chiếm được thế thượng phong. Vì vậy Tiêu Phàm cảm thấy sung sướng một cách hiếm thấy, trong lòng hắn than nhẹ, ài, chính mình làm đội trưởng lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng có thể trị được người nghịch ngợm gây sự như Hổ Nữu, lúc này tâm tình của hắn thật là tuyệt vời đó ~

Tuy nhiên, cho dù bây giờ chiếm được thế thượng phong, Tiêu Phàm hắn cũng sẽ không làm hòa, hắn nhất định phải hăng hái hơn, triệt để phá hủy phần tử không tốt là Hổ Nữu ở trong đội ngũ, xây dựng hình tượng đội trưởng uy vũ.

Vì vậy sau đó Tiêu Phàm dự định tiếp tục giới thiệu thú cưng của mình là Tom Cruise với các thành viên trong đội, tuy rằng bây giờ tác dụng trong lúc chiến đấu của Tom Cruise... căn bản là không có, thế nhưng nói thế nào thì nó cũng có thân phận thú cưng, bởi vậy hắn cũng có thể miễn cưỡng khoe khoang một chút.

0.18142 sec| 2426.156 kb