Ở trong trận doanh Nhân Loại có hai công hội tương đối có tiếng, một cái gọi là Trật Tự, cái còn lại tên Ngạo Thiên.
Công hội Trật tự này mang đến cho Tiêu Phàm cảm giác rất kì lạ. Bọn họ cực kì kín tiếng, kín tiếng đến mức Tiêu Phàm không biết sao bọn họ có thể nổi danh trong “Tân sinh” nữa. Cũng chưa từng thấy người lan truyền sự tích huy hoàng của công hội Trật Tự hay là nhân vật làm mưa làm gió, nhưng mọi người đều biết rằng ở trận doanh nhân loại có một công hội lớn như vậy. Cho nên loại cảm giác mâu thuẫn rối thành một cục này làm Tiêu Phàm cảm thấy công hội Trật Tự này vô cùng đáng nghi.
Tuy rằng loại hiện tượng này khiến cho người khác cảm thấy kì là khó tin nhưng chuyện không liên quan đến mình, Tiêu Phàm cũng sẽ không phí công sức đi nghiên cứu làm gì.
Về phần công hội Ngạo Thiên, đây chính là một công hội muốn khoa trương đến phát điên, nhưng cho dù làm thế nào cũng không nổi lên hẳn được.
Bời vì những thành viên chủ lực trong công hội Ngạo Thiên đều là kiểu con nhà giàu có tài lực hùng hậu nhưng khuyết thiếu thực lực. Mà nhân vật tiêu biểu nhất cho dạng này hiển nhiên là Long Ngạo Thiên, hội trưởng của công hội Ngạo Thiên.
Vì để công hội Ngạo Thiên có được bước phát triển nhảy vọt trong “Tân sinh”, bản lĩnh của Long Ngạo Thiên bọn họ vẫn rất thấp, mà ngày thường nhiệm vụ của bọn họ chính là giả bộ thổi phồng lẫn nhau, đề cao danh tiếng công hội Ngạo Thiên…
….
Long Ngạo Thiên cầm thánh kiếm thần khí trong tay, chém một kiếm về phía con lợn rừng nhỏ đang vui vẻ kia. Chỉ thấy con lợn rừng nhỏ kêu lên một tiếng thảm thiết rồi lập tức ngã xuống mặt đất, không hề nhúc nhích.
“Long thiếu gia, kiếm pháp hay! Dưới kiếm pháp Ngạo Thiên sét đánh gió cuốn này của anh, mãnh thú quái lợn rừng Hắc Sơn này cũng chỉ có thể ôm hận xuống suối vàng thôi!”
Vị con nhà giàu đang khen lấy khen để Long Ngạo Thiên này chính là một trong số đám bạn hồ bằng cẩu hữu của hắn ta, ID trong game vô cùng kinh tởm, tên là Vi Ái Phóng Tiếu gì đó. Bời vì ngay cả bạn bè tốt trong game của gã cũng khó lòng gọi hẳn ID trong game của gã ra. Cho nên mọi người vẫn thường hay gọi giống như ở thế giới hiện thực là đại thiếu gia Vi Phương hoặc Phương thiếu gia.
Ở bên cạnh Long Ngạo Thiên có một đội cổ vũ toàn mấy cô gái trẻ trung điệu đà, đương nhiên những người đó từ trước đến giờ là Long Ngạo Thiên thường xuyên thuê về.
Bọn họ nhìn thấy con lợn rừng nhỏ cấp mười đáng thương bị Long Ngạo Thiên một nhát chém chết, lại nghe thấy những lời nịnh nọt thổi phồng của Phương thiếu gia kia, ngay người nửa ngày mới có phản ứng lại.
Các cô gái trong đội cổ động nhìn nhau một cái, đồng loạt tung ra các pom nhiều sắc màu, đồng thanh hô to: “Ngạo Thiên, Ngạo Thiên, em yêu anh! Ngạo Thiên, Ngạo Thiên, thật lợi hại!”
Long Ngạo Thiên nghe thấy âm thanh dễ nghe từ đội cổ động của hắn ta, vô cùng tự hào cười phá lên, toàn thân vàng lấp lánh của hắn ta lại càng lập lòe chói mắt…
Cho nên dưới sự thống trị của một công hội Tinh Thần hành động không ai biết được và một công hội Ngạo Trời hành động vô cùng khoa trương, bầu không khí bên trong trận doanh Nhân Loại so với các trận doanh lớn khác lại càng hài hòa.
Về phần trận doanh Ác Ma, bởi vì cảnh tượng ở đó hoang vắng quá mức nên đã sớm bị người chơi quên lãng rồi. Hơn nữa hiện tại cũng có rất ít người đến đây, ngay cả mấy đôi nam nữ muốn tìm đến những chỗ vắng người trong game 3d bây giờ cũng ghét bỏ trận doanh Ác Ma thiếu thốn không khí tình cảm, không muốn đến đấy nữa.
…
Tiêu Phàm nhìn thành Antequera người đến người đi, một cảnh tượng rất hài hòa, trong lòng chậm rãi trở nên vui vẻ.
Sau khi hệ thống thông báo nhiệm vụ kết thúc, trực tiếp thanh toán cho Tiêu Phàm một đống kinh nghiệm lớn, cấp độ của hắn tăng một lúc cả mười cấp, từ cấp 31 nhảy thẳng lên cấp 41. Tốc độ thăng cấp khoa trương như vậy, ngay cả Tiêu Phàm cũng cảm thấy mất bình tĩnh.
Chỉ có điều Tiêu Phàm nghĩ lại tất cả mình phải trải qua trong quá trình vừa rồi, kết quả như vậy tực hồ có vẻ hợp lí.
Nói thế nào đi chăng nữa bản thân hắn cũng đã xử lí được hai người chơi NPC chiến đấu cấp 60. Căn cứ vào độ khó thử thách tăng vượt bậc thế này, thưởng nhiều kinh nghiệm một chút cũng đáng mà.
Bên cạnh đó Tiêu Phàm còn bỗng nhiên nhận được một danh hiệu mạo hiểm giả cấp S của công hội Mạo Hiểm Giả.
Muốn trở thành thành viên của công hội Mạo Hiểm Giả,
Trước hết phải bỏ ra một đồng vàng làm phí đăng kí. Sau đó hoàn thành nhiệm vụ mà công hội Mạo Hiểm Giả công bố, từ từ tích lũy điểm của công hội Mạo Hiểm Giả thì mạo hiểm giả mới có thể từ từ thăng cấp, cấp bậc bắt đầu từ cấp E sau đó mới từ từ tăng lên. Hiện tại hệ thống trực tiếp đưa Tiêu Phàm lên đến cấp này, Tiêu Phàm thật sự có chút kinh ngạc.
Nhưng ngoài việc kinh ngạc ra, trong lòng Tiêu Phàm chỉ còn lại bất mãn, bởi vì nhiệm vụ này vất vả như vậy, thế mà không có chút phần thưởng mang tính vật chất nào, ngay cả một đồng lẻ cũng không có.
Có điều nghĩ lại cũng phải, Long Hổ bang người ta nhận nhiệm vụ ở công hội Mạo Hiểm Giả, cho dù nhiệm vụ khó đến thế nào cũng chỉ nhận được một đống điểm tích lũy ở công hội Mạo Hiểm Giả. Hiện tại có thể giúp mình bớt đi một đồng vàng phí đăng kí, lại bồi thường cho mình một cái danh hiệu nghe qua cũng không tồi đã là được rồi.
Cũng may mình có năng khiếu bẩm sinh đặc biệt, lĩnh ngộ được một đống kỹ năng trong nhiệm vụ, hơn nữa các kỹ năng học được trước đây cũng bởi vì độ thuần thục tăng lên, ít nhiều cũng đã tăng lên được một chút so với ban đầu, nếu không Tiêu Phàm nhất định sẽ cảm thấy hắn thiệt thòi đến chết mất.
Ngoài ra, Tiêu Phàm cũng nhận được một thông báo khá quen thuộc từ hệ thống, điều này khiến nội tâm của hắn có chút kinh ngạc.
[Hệ thống thông báo: Chúc mừng người chơi Mệnh Phàm thành công đạt được hảo cảm từ phù thủy Aina, hiện tại thái độ Aina dành cho ngài là sống chết không thay đổi.]
Tiêu Phàm nhớ rõ trước đây, em gái NPC Mary ở trong giáo đường cũng từng xuất hiện thông báo này, đây không phải là một thành tựu ẩn trong trò chơi đấy chứ?
Chẳng lẽ sau khi hắn gom đủ bảy em gái NPC thề sống chết không thay đổi là có thể đạt được danh hiệu Vi Tiểu Bảo?
Bỗng nhiên Tiêu Phàm cảm thấy ý tưởng của hắn cho chút buồn cười, sau đó dần dần không thể cười nổi nữa.
Đừng có dựng flag bừa bãi, trò chơi này vẫn có chút tà môn, xem ra sau này mình phải đề phòng một chút, nếu như làm không tốt sẽ để lộ ra chuyện gì đó, giống như Tu La tràng ập đến, những chuyện này nghĩ thôi cũng thấy sợ, không vui chút nào…
…
Không nghĩ nhiều nữa, Tiêu Phàm hít một hơi thật dài, sau đó thở ra: “Phù…”
“Phù…” Lại một tiếng hít thở nữa vang lên, chẳng là nó truyền đến từ trên đầu Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm túm thẳng lên phía trên đầu mình một cái, lôi tên nhóc lông đen nhánh kia xuống, mỉm cười trêu đùa: “Làm sao? Vừa rồi mày nhớ đến con mèo cái kia hả?”
“Còn lâu đi nhé – Meo!”
Tom Cruise bị Tiêu Phàm nói trúng tim đen, vô cùng ngạo kiều quay đầu đi.
Tiêu Phàm nhìn thấy biểu tình của nó, hắn cảm thấy hơi buồn cười, có điều hình như mình cũng hơi nhớ Aina một chút…
“Nếu mày nhớ nó, tao có thể đưa mày về tìm nó mà.”
“Không! Đừng! Đến khi nào thực lực của ta tăng đến mức có thể bảo vệ được Irina thì ta mới trở về, lần này ta chẳng làm được gì hết, thật sự rất mất mặt mèo! – Meo!”
“Ha ha, vậy có thể mày sẽ vĩnh viễn không được gặp nó nữa, hiện tại mày mới cấp 5, thế này thì phải chờ đến ngày tháng năm nào đây?”
“Đáng ghét, quan hốt phân số 1 thối! Ngươi dám xem thường mèo đẹp trai! Anh mèo đây tiến bộ rất nhanh đóm hiện tại đã có thể bay được rồi!” Có điều Tom Cruise lại thấp giọng nói tiếp: “Chẳng qua là lúc được lúc không thôi…”
“Bay ư?”
Nghe Tom Cruise nhắc đến chuyện này, Tiêu Phàm lại nhớ lại chuyện trước đây, trong quá trình làm nhiệm vụ hình như nó cũng có nhắc đến bay gì đó rồi, rốt cuộc là chuyện gì thế…
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo