Năng lực chỉ huy và dẫn dắt đội ngũ của Tuyết Dạ, lúc Tiêu Phàm rời đi cũng thấy được, trên phương diện chỉ huy đội ngũ thì Tuyết Dạ vô cùng thành thạo, thậm chí có khi còn vượt qua hắn, điều này làm cho Tiêu Phàm cảm thấy hơi quỷ dị.

Hắn không biết người giả gái, cả ngày đi dạo phố mua quần áo như vậy tại sao lại có thể đảm nhiệm được những thứ này, thế nhưng Tiêu Phàm cũng không hề có ý định đi tìm hiểu, bởi vì hắn cũng không biết tại sao thực lực chiến đấu của Tuyết Dạ lại mạnh mẽ đến thế, dù sao ở phương diện nào thì hắn cũng không hiểu Tuyết Dạ, cứ tìm hiểu như vậy thì có ý nghĩa gì chứ?

Hơn nữa khi nhìn thấy cậu đánh bại Vasili, Tiêu Phàm liền cảm thấy cái tên Tuyết Dạ này thật là không hề đơn giản một chút nào.

Nói vậy ngoại trừ việc thích mặc đồ con gái, cho dù gia thế ở hiện thực hay là biểu hiện ở trong trò chơi thì Tuyết Dạ đều được cho là một người khá hoàn mỹ, nghĩ như vậy, cái tên này thật sự sẽ khiến người ta cảm thấy đố kị đó.

Mấy người Xà Cơ liền ở dã ngoại, khu vực phụ cận thành Antequera, để luyện cấp một khoảng thời gian, Tiêu Phàm đi rồi, đội ngũ cũng không hề nhận được nhiệm vụ gì có thể làm nên Hổ Nữu dần dần có vẻ chán nản. Mà lúc này, Hổ Nữu nhận được lời mời của bạn bè trong hiện thực, định đi đến thành Frya của trận doanh Tinh Linh, cô hỏi mọi người trong đội có muốn đi cùng hay không.

Tuyết Dạ cảm thấy rất hứng thú với Tinh Linh luôn được xưng là tao nhã, đương nhiên Tiêu Phàm cũng biết cậu có hứng thú với Tinh Linh về phương diện nào.

Mà Xà Cơ và Bán Trường Miên thì không có ý kiến gì khác, kết quả là mọi người liền đến đây cùng nhau.

Sau khi các "cô" đi đến thành Frya, giống như lúc Tiêu Phàm vừa mới đến vậy, mấy người nhanh chóng bị bầu không khí náo nhiệt của thành Frya hấp dẫn, bắt đầu đi dạo với vẻ không hề biết chán, thế nhưng nếu cứ tiếp tục dạo chơi như vậy, chắc chắn sẽ làm chậm trễ chuyện luyện cấp.

Thế nhưng nếu đã đến trận doanh Tinh Linh mà cứ luyện cấp hoài như vậy, Tuyết Dạ chắc chắn không muốn, thật ra cả đám đều không vui trong lòng.

Vì vậy dưới sự thảo luận của Hổ Nữu và Tuyết Dạ, Vũ Hội Ác Ma ở trong trận doanh Tinh Linh lập ra một cái thời gian biểu sắp xếp thời gian mỗi ngày trong trò chơi.

Nội dung trên thời gian biểu thật ra rất đơn gian, nó chỉ chia ra thành hai hàng, thời gian luyện cấp và thời gian tự do đi dạo phố.

Trong thời gian luyện cấp, thành viên của Vũ Hội Ác Ma nhất định phải ngoan ngoãn tập trung luyện cấp, mà trong thời gian tự do đi dạo phố thì mọi người điên cuồng dạo phố.

Bởi vậy lúc Xà Cơ gặp được Tiêu Phàm ở trên đường phố, đó chính là thời gian tự do đi dạo phố mỗi ngày của các "cô".

Tiêu Phàm không khỏi cảm thấy hơi đau đầu với chế độ mới của đội ngũ, có lẽ chuyện như vậy cũng chỉ có Hổ Nữu mới làm ra được, không làm việc đàng hoàng, đi dạo phố lại được hợp pháp hóa?

Từ trước tới nay Tiêu Phàm chưa từng gặp được đội ngũ nào ở trong trò chơi lại làm như vậy, quả thực là khiến cho người ta không thể nào tưởng tượng được mà.

Tuy nhiên Tiêu Phàm không biết, dường như chế độ bây giờ của công hội Hoa Nguyệt cũng là như vậy.

Bởi vì đa số phái nữ của thế giới này đều giống nhau cả...

Có điều thứ đáng vui mừng nhất chính là Tiêu Phàm đã sớm gặp được Xà Cơ ở trên đường, nếu không phải vậy thì có lẽ hắn đã phải chờ ở chỗ hội họp một hồi lâu rồi.

Thế là Tiêu Phàm bắt đầu đi theo Xà Cơ dạo trên đường phố...

...

Chỗ này là một chỗ tương đối hẻo lánh ở trong thành Frya, ngoại trừ có một cái cây đại thụ vô cùng sum xuê có hình tượng mang tính biểu trưng thì chỗ này rất ít dấu chân người, cũng không náo nhiệt như các khu vực phồn hoa khác.

Thế nhưng gần đây ở trong một khoảng thời gian nào đó trong ngày đều sẽ có mấy người đẹp mang vẻ đẹp khác nhau hội họp ở đây.

Bán Trường Miên vẫn mặc bộ đồ màu trắng tinh khôi kia, cô lẳng lặng ngồi dưới chân đại thụ, dịu dàng ôm Miên Miên ở trong ngực mình.

Miên Miên liếm cây kẹo que mà chị Bán Trường Miên mua cho mình khi đi dạo phố, vẻ mặt hạnh phúc.

Mà ở bên khác thì Tuyết Dạ cũng đang vô cùng hạnh phúc, cậu đã thay một cái váy dài màu xanh. Cái váy này là thứ mà Tuyết Dạ mua được trên đường đi dạo phố, mua từ một NPC ở trong nhà cây với giá cao, cho dù là sự phối hợp về màu sắc hay là hình thức hoa văn đều có phong cách của Tinh Linh, Tuyết Dạ vô cùng hài lòng với cái váy này, sau khi mặc vào thì cậu hưng phấn mở bảng giao diện nhân vật ra, đánh giá kỹ lưỡng.

Chỉ có Hổ Nữu lúc này là cảm thấy không vui ở trong lòng mà thôi, tay phải của cô liên tục nhổ cỏ dại ở dưới cây đại thụ, dường như đang trút hết sự giận dữ ở trong lòng.

Sau khi Tiêu Phàm thông qua tin nhắn thoại của kênh chat nói cho cô biết mình sắp đến, Hổ Nữu trực tiếp gửi tọa độ mà các cô hay tập trung cho hắn, sau đó thì không nói gì nhiều nữa.

Hổ Nữu cũng không có nói cho Tiêu Phàm thời gian tập trung, cô muốn Tiêu Phàm phải đến chỗ đó chờ các cô từ sớm, chờ đến mệt mỏi thì các cô mới đến đó.

Tiếp theo, Hổ Nữu vẫn đi dạo phố như ngày thường, thế nhưng không biết tại sao, hôm nay Hổ Nữu muốn gặp Tiêu Phàm nên lúc đi dạo phố cũng không được tập trung cho lắm, lúc đi trên đường thì đầu óc hơi mơ mơ màng màng, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Đợi đến lúc cô phục hồi tinh thần lại, Hổ Nữu phát hiện mình đã từ quảng trường phồn hoa đi đến địa điểm tập trung thường ngày...

Ài, bỏ đi, nếu đã đến rồi thì mình cũng phá lệ ở đây chờ hắn vậy, mất công hắn đến nơi này rồi lại không nhìn thấy ai, rất đáng thương đó, xét theo thời gian hắn từ thành Antequera đến đây thì chắc hẳn bây giờ cũng sắp đến nơi rồi.

Thế là Hổ Nữu đại tiểu thư mang lòng từ bi hiếm thấy, chủ động ở lại chờ Tiêu Phàm, thế nhưng cô cũng không biết ở trên đường thì Tiêu Phàm đã gặp được Xà Cơ từ sớm, vậy nên cô chắc chắn phải đợi một cách vô ích rồi.

Vì vậy bây giờ Hổ Nữu đang ở dưới tàng cây, trong lòng vô cùng tức giận.

Hắn đã nói là về đây mà?

Tại sao mình đã đợi lâu như vậy mà hắn vẫn còn chưa đến chứ?

Lẽ nào tên tiện nhân kia dám cho bà đây leo cây sao, trong hiện thực chưa từng có tên nam sinh nào dám để cho bổn tiểu thư đợi lâu như vậy đấy!

Đợi một lúc nữa mà hắn không xuất hiện, lần sau gặp mặt thì bà đây sẽ rút gân! Lột da của hắn!

Đúng vào lúc này, Tiêu Phàm rốt cục cũng xuất hiện ở trong tầm mắt của Hổ Nữu, thế nhưng trong lòng Hổ Nữu lại càng giận hơn, bởi vì thấy dáng vẻ vừa nói vừa cười của Tiêu Phàm và Xà Cơ, rõ ràng chính là dáng vẻ vừa mới đi dạo phố về...

Bổn cô nương lãng phí thời gian đi dạo phố của mình để đứng đây chờ hắn hồi lâu, tiện nhân kia lại đi dạo phố với em gái Xà Cơ?

Có lộn hay không vậy! Thực là một tên bạc tình mà!

Phi phi! Cái gì mà bạc tình chứ, nói sai rồi!

...

Tóm lại, khi Hổ Nữu nhìn thấy khuôn mặt tươi cười lúc này của Tiêu Phàm, trong lòng cô cảm thấy vô cùng buồn bực, thế là tay phải của cô vô thức dùng sức kéo rút, chỉ có điều lần này không còn là những cây cỏ dại ở dưới tàng cây nữa, đó là roi thép, thứ vũ khí mà Hổ Nữu thích nhất.

Roi thép bị tay phải của Hổ Nữu cầm chặt, dứt khoát bay thẳng đến chỗ Tiêu Phàm!

Tiêu Phàm đang nói chuyện với Xà Cơ bỗng nhiên cảm giác bên tai mình có tiếng gió truyền đến, trong lòng sinh ra một luồng linh cảm về nguy cơ sắp tới, tay phải của hắn nhanh chóng giơ ra, nắm chặt phía trước, cuối cùng lại có thể dùng bàn tay miễn cưỡng bắt được roi thép của Hổ Nữu.

Nhưng roi thuộc về vũ khí mềm nên không dễ ngăn cản như vậy, phần phía trước của roi thép vẫn vung về phía Tiêu Phàm, Tiêu Phàm vô thức dùng sức, uy lực còn sót lại của roi thép đã tan đi hết.

Sau khi mài giũa một phen ở trận doanh Thú Nhân, cho dù là cảm giác chiến đấu ở trong trò chơi hay là kỹ thuật chiến đấu của Tiêu Phàm đều được tăng cao. Hơn nữa được ở trong trạng thái cấp 60 một thời gian ngắn càng làm cho Tiêu Phàm cảm nhận được tư vị chiến đấu ở cấp cao một cách rõ ràng hơn, cũng nhờ đó mà mở rộng con đường phát triển sau đó của hắn ở trong trò chơi.

0.12924 sec| 2426.07 kb