Sau khi vào thành, Tom Cruise liền hiếu kỳ sờ mó lung tung ở chung quanh, thế nhưng bởi vì ngoại hình đáng yêu của nó đã thu hút tầm mắt của vô số người chơi, Tom Cruise đơn giản sử dụng kỹ năng của mình là [Miêu Chi Đóa Miêu Miêu], tiến vào trạng thái tiềm hành ở trên đỉnh đầu của Tiêu Phàm, dọc theo đường đi thì nó cũng không nói tiếng nào. Vì vậy ngay cả Xà Cơ vẫn luôn ở bên cạnh Tiêu Phàm cũng không hề phát hiện ra nó, điều này đúng lúc thỏa mãn điều kiện tạo một bất ngờ cho đồng đội của Tiêu Phàm.

Vào lúc Tiêu Phàm định bắt con mèo lông xù đang tiềm hành trên đỉnh đầu của mình xuống, Hổ Nữu lại ra tay trước!

Chỉ thấy Hổ Nữu nhìn Tiêu Phàm với vẻ không chịu thua, sau đó cô hét lớn: “Đi ra đi, Megatron!”

Cái gì? Megatron?

Nghe tiếng hét lớn của Hổ Nữu, đầu óc của Tiêu Phàm vẫn còn mơ hồ, thế nhưng ngay sau đó là một tiếng hổ gầm đầy uy mãnh vang lên, trong lòng Tiêu Phàm lập tức hiểu rõ...

Một con mãnh hổ có bộ lông trắng như tuyết với sọc đen bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Tiêu Phàm, nó mở cái miệng lớn như cái bồn máu rồi gào thét một tiếng, lộ ra vẻ mặt như hung thần về phía Tiêu Phàm, thật là đáng sợ. Mà khi Hổ Nữu đưa tay ra vuốt ve nó thì nó lại nghe lời giống như một con mèo vậy, cúi đầu hưởng thụ sự vuốt ve của Hổ Nữu, dáng vẻ hạnh phúc.

“Sao hả, chị đây lợi hại chưa, đây chính là thú cưng của chị đấy, Megatron!” Hổ Nữu nhìn Tiêu Phàm, nói với vẻ kiêu ngạo.

Tiêu Phàm thầm nghĩ trong lòng, quả nhiên là vậy, con Bạch Hổ này là thú cưng của Hổ Nữu. Nhìn thần thái uy mãnh của nó thì cấp bậc chắc hẳn sẽ không thấp, thậm chí có khi còn vượt qua con Sabretooth của Thái Thập Tam nữa. Thế nhưng bây giờ ở trong trò chơi thì thú cưng vẫn chỉ có rất ít, dáng vẻ tệ hại của Hổ Nữu sao có thể lấy được một con thú cưng có tư chất không tệ như vậy chứ?

Hổ Nữu nhìn thấy nét mặt nghi hoặc của Tiêu Phàm, dường như đã hiểu ra điều mà Tiêu Phàm đang suy nghĩ lúc này: “Con Bạch Hổ này là do tôi dùng rất nhiều “nhân dân tệ” mới mua được, phẩm chất sử thi đó, sao hả, Phàm muội muội, có hâm mộ chị đây không! Chỉ cần sau này em ngoan ngoãn nghe lời chị, chị có thể cân nhắc đến việc mua cho em một con ~”

Nghe xong lời giải thích của Hổ Nữu, Tiêu Phàm bỗng nhiên tỉnh ngộ, thì ra là vậy, hèn gì một cô gái ngốc như Hổ Nữu cũng có được một con thú cưng với cấp bậc không tệ ở trong trò chơi từ sớm, thực sự là người chơi khắc kim đê tiện vô sỉ mà, chiến sĩ RMB đáng ghét!

May mà hắn không có vội vàng khoe Tom Cruise ra đấy, nếu không lỡ như so sánh với con Bạch Hổ gọi là Megatron này của Hổ Nữu thì sẽ rất mất mặt.

“Đây là thú cưng của cô? Có vẻ rất khá đó.” Sau đó Tiêu Phàm lại nghi ngờ nói: “Nếu cô có thể mua thú cưng từ trong tay của người chơi khác, vậy thì Tuyết Dạ cũng có thể mua được thú cưng từ trong tay của những người chơi khác rồi?”

Nhìn thấy thú cưng chiến đấu mà người chơi khắc kim như Hổ Nữu mua, Tiêu Phàm tự nhiên nhớ đến đại thần khắc kim trong đội ngũ của mình là Tuyết Dạ. Người chơi có kỹ năng chiến đấu hoàn toàn phụ thuộc vào tài lực của bản thân mới có thể phát huy ra trình độ tốt nhất như Tuyết Dạ, sau khi cậu nhìn thấy Hổ Nữu mua thú cưng cho mình, không có lý do nào mà không dùng tiền mua cho mình một con.

Hổ Nữu nghe Tiêu Phàm khen thú cưng của mình không tệ thì tâm trạng hơi tốt hơn một chút, thế nhưng khi Tiêu Phàm nhắc đến thú cưng của Tuyết Dạ thì vẻ mặt đắc ý của Hổ Nữu lập tức trở nên suy sụp.

Đúng vào lúc này, tiếng nói êm tai có vẻ trung tính của Tuyết Dạ chen vào: “Đội trưởng, anh đang nói đến thú cưng của em sao, uầy, đây chính là thú cưng của em đó.”

Tiếng nói của Tuyết Dạ vừa dứt, một tiếng phượng hót vang lên, ngay sau đó thì có một con Phượng Hoàng mang màu vàng rực rỡ xuất hiện trước mặt Tiêu Phàm, nó ngoan ngoãn đứng trên bả vai của Tuyết Dạ, dùng cánh chim chải vuốt lông chim của mình.

“Có điều thú cưng này cũng không phải do em đi thu mua từ người chơi khác đâu, mà đây là khen thưởng khi tiêu dùng đứng đầu trong thương thành của trò chơi đó. Nói cách khác, đây là hoạt động hồi báo cho khách quen của thương thành trong trò chơi, mà những người chơi có hạn mức tiêu dùng đứng đầu sẽ có cơ hội nhận được trứng thú cưng thần bí. Bởi vì bình thường em hay mua thời trang trong thương thành của trò chơi, thế nên đúng lúc nhận được trứng của Thần Thú Phượng Hoàng, thế là em ấp nó, cũng đặt tên cho con Phượng Hoàng đẹp đẽ này là Bright.”

Tuy rằng cái đầu của con Phượng Hoàng được Tuyết Dạ gọi là Bright vẫn chưa trưởng thành, thế nhưng bề ngoài của nó cũng giống như tên của nó vậy, toàn thân đều là ánh sáng vàng lấp la lấp lánh, có vẻ vừa thần thánh lại cao quý, đúng lúc là phong cách mà Tuyết Dạ yêu thích.

Tiêu Phàm nhìn Bright, trong lòng cảm thán, không hổ là Thần Thú có phẩm chất truyền thuyết, vào lúc còn nhỏ đã có khí chất khác biệt với mọi người như vậy rồi, lúc trưởng thành còn thế nào nữa chứ?

Khó trách mình vừa mới nhắc đến Tuyết Dạ, Hổ Nữu lập tức nghẹn, không tức giận nữa, hóa ra là do nguyên nhân này.

Thế nhưng Tiêu Phàm vẫn còn hơi nghi hoặc một chút, nếu chỉ cần tiêu dùng trong thương thành liền có thể nhận được trứng thú cưng thần bí, vậy thì tại sao Hổ Nữu lại mua con Bạch Hổ có phẩm chất sử thi từ người chơi khác chứ?

“Có nhiều người chơi nhận được trứng thú cưng thần bí từ hoạt động hồi báo lần này không?” Tiêu Phàm hỏi Tuyết Dạ với vẻ thăm dò.

Tuyết Dạ suy nghĩ một lát: “À, ngoại trừ em thì hình như còn có một người gọi là Long Ngạo Thiên, tên này nhận được trứng thú cưng là Hoàng Kim Long.”

Nghe được tên của Long Ngạo Thiên, Tiêu Phàm lập tức rõ ràng lý do vì sao Hổ Nữu không thể nhận được trứng thú cưng từ hoạt động lần này của thương thành. Tuyết Dạ lại có thể tiêu dùng ngang ngửa với loại đại thần khắc kim có cấp bậc như Long Ngạo Thiên, rốt cuộc thì thằng nhóc phá sản này đã bỏ ra bao nhiêu nhân dân tệ để mua thời trang trong thương thành của trò chơi chứ!

Trong lòng Tiêu Phàm có chút không cân bằng, cảm thấy vô cùng tổn thương, người chơi khắc kim không xem tiền là tiền quả nhiên rất vô liêm sỉ...

“Vậy những người khác thì sao?” Tiêu Phàm hâm mộ nhìn Tuyết Dạ ở một bên đang vuốt ve lông chim đẹp đẽ trên người của Bright, hắn nhìn Hổ Nữu ở một bên đang tương đối nhàn rỗi thì hỏi.

“Anh hỏi tôi làm gì, sao không tự hỏi mấy người đó đi!” Hổ Nữu lườm hắn một cái với vẻ rất hung dữ.

Bỗng nhiên bị Hổ Nữu mắng, Tiêu Phàm cảm thấy không hiểu ra sao, hắn không biết tại sao Hổ Nữu đang yên đang lành lại nổi nóng, có điều hắn cũng chẳng quan tâm cho lắm, dù sao thì tính tình của cô từ trước đến giờ cũng không tốt.

Thế là Tiêu Phàm đi về phía Bán Trường Miên đang ngồi dưới tàng cây, ôm Miên Miên ở trong lòng...

“Anh hỏi thú cưng của em ư? Hình như là có đấy?” Nghe được lời hỏi dò của Tiêu Phàm, Bán Trường Miên mơ mơ màng màng trả lời.

“Hình như là có? Là thế nào?” Nghe được câu trả lời của Bán Trường Miên, Tiêu Phàm còn mơ hồ hơn cô nữa.

“À, chuyện này... Em cũng không biết nên nói sao nữa.” Bán Trường Miên cũng phát hiện ra vấn đề trong lời nói của mình, hai gò má của cô ửng đỏ, Bán Trường Miên lúng túng giải thích: “Là thế này, em có bệnh mất trí nhớ gián đoạn đúng không.”

Nghe thấy Bán Trường Miên nhắc đến bệnh mất trí nhớ lần thứ hai, Tiêu Phàm nhớ đến ngọn lửa đen khủng bố ẩn sâu trong trong thân thể của Bán Trường Miên, thầm nghĩ trong lòng, bệnh mất trí nhớ, tôi không nghĩ là vậy đâu.

Thế nhưng ở ngoài thì hắn vẫn cứ theo ý của Bán Trường Miên mà hùa theo lời nói của cô: “Ừm, sau đó thì sao?”

“Bởi vì em bị bệnh mất trí nhớ, thế nên, em không nhớ là lúc nào, cột thú cưng của em đã xuất hiện thêm một con thú cưng...”

Ngay sau đó, dưới ánh mắt khiếp sợ của Tiêu Phàm, một cái ma pháp trận đột nhiên sáng lên, một Thiên Sứ cầm cự kiếm trong tay, trên cánh là lông chim đen khịt xuất hiện bên cạnh Bán Trường Miên.

0.13367 sec| 2426.156 kb