"Tiểu Mật Phong, cậu muốn chết sao!"
Tiểu Mật Phong nhún vai một cái, cô ta mang vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Ai bảo cậu không có chuyện gì mà cứ ở trước mặt bọn mình giả vờ giả vịt và sĩ diện chứ, để cậu đừng có tiếp tục sai nữa thì mình chỉ có thể cố gắng sửa lại cái kiểu tsundere của cậu mà thôi."
"Đúng đấy, chỗ này chỉ có chúng ta, Mị Hỏa, thả lỏng lại đi, đừng tự cao tự đại nữa. Bọn mình biết chức vụ hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt rất khó đảm nhiệm, từ đó đến giờ đều khiến cậu phải khổ cực rồi." Vũ Tình đi lên vỗ vai Mị Hỏa, an ủi cô ta.
"Đúng vậy, bây giờ ở đây chỉ có mấy người bạn cũ là chúng ta, gần đây cậu bị sao vậy, tự dưng lại điều động toàn thể thành viên của công hội đi xử lý cái tên "Lich King" Mệnh Phàm gì gì đó chứ, đây không phải là phong cách của cậu, hơn nữa mình nghe nói người chơi nữ chúng ta đi đối phó với Mệnh Phàm thì không được an toàn cho lắm..." Thiển Đàm lo lắng nói.
"Thành viên Ngọc Sinh Yên trong công hội của chúng ta không phải đã bị "Lich King" Mệnh Phàm bắt nạt trên giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh" sao, làm hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt thì mình đương nhiên phải trút giận thay cho thành viên chứ!"
"Cậu nói dối, mình nhớ lúc giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh" kết thúc thì cậu vẫn đang cười hì hì đấy."
"Vũ Tình cậu là đồ ngốc, không phải cậu hay quên lắm ư, từ lúc nào mà trí nhớ của cậu lại tốt như vậy chứ? Cậu chắc chắn đã nhớ lầm cái vụ giải đấu PK biểu diễn “Tân Sinh” rồi!"
"Mị Hỏa, ở đây chỉ có mấy người chúng ta, đều là nguyên lão sáng lập ra công hội Hoa Nguyệt, cần gì phải giấu diếm chứ." Thiển Đàm khuyên bảo Mị Hỏa.
"Chỉ có năm người chúng ta ở đây, cậu cứ nói hết những điều buồn phiền gần đây đi." Tiểu Mật Phong cười toe toét nói tiếp một câu, có điều cô ta bỗng nhiên nhận ra cái gì đó, vội vàng sửa lại: "Bốn người chúng ta!"
Nhưng cũng đã muộn rồi, Vũ Tình và Thiển Đàm lập tức im lặng, giật mình nhìn Tiểu Mật Phong, sau đó lộ ra vẻ vô cùng lo lắng mà nhìn về phía Mị Hỏa.
Chỉ thấy lúc này Mị Hỏa lại nở nụ cười, cười với vẻ dối trá như trước: "Mình đã quyết định chỉ huy công hội Hoa Nguyệt diệt trừ người gây hại cho người chơi nữ ở trong trò chơi là "Lich King" Mệnh Phàm. Đây là một nhiệm vụ vĩ đại và quang vinh, mấy cậu cũng đừng ở đó lải nhải nữa, hơn nữa mình đã chuẩn bị điều động lực lượng của công hội bắt đầu tìm kiếm hành tung của Mệnh Phàm trong thành Frya, mấy cậu cũng đừng khuyên bảo nữa, chỉ lãng phí miệng lưỡi mà thôi."
Nhìn thấy nụ cười này của Mị Hỏa, mấy người Vũ Tình biết hôm nay không thể làm được gì nữa rồi, thế là họ chỉ có thể ngoan ngoãn tản đi.
Sau khi ra khỏi chỗ của Mị Hỏa, Vũ Tình và Thiển Đàm cùng tức giận nhìn về phía Tiểu Mật Phong: "Ai bảo cậu nhiều chuyện thế hả, bầu không khí đang rất tốt, cậu ấy cũng sắp mở miệng rồi, nào ngờ cậu lại bay ra chặn ngang!"
Tiểu Mật Phong vô cùng đáng thương nói: "Hết cách rồi, thói quen lúc trước nên chưa sửa kịp, cậu không thấy mình vẫn luôn gọi cậu ấy là hội trưởng sao, gọi Mị Hỏa làm cho mình cảm thấy không được thuận miệng lắm, mỗi lần gọi như vậy, trong lòng mình đều cảm thấy vô cùng khó chịu!"
"Vậy gọi hội trưởng không khó chịu hay sao?"
"Hội trưởng chỉ là cách xưng hô, không phải tên nên sẽ không khó chịu!"
"Hừ, cậu còn ra vẻ đúng lý hợp tình như vậy nữa, nếu không phải cậu vụng về thì sao lại làm hư chuyện hôm nay chứ!"
...
Đợi đến lúc mọi người tản đi hết, nụ cười trên mặt Mị Hỏa cũng biến mất ngay lập tức, cô ta biết những người bạn này đang quan tâm mình, thế nhưng chuyện này thật sự không thể làm cho các cô ấy biết được, nếu biết thì sẽ càng phiền phức hơn.
Nếu các cô ấy biết được chuyện này, có lẽ cũng chẳng còn tâm tình ung dung như bây giờ nữa.
Mị Hỏa bỗng nhiên mở một tấm ảnh trong diễn đàn ra rồi lẳng lặng nhìn ngắm, trong lúc vô tình thì cô ta thấy được tấm ảnh này trong bài viết bên lề của một người tâm phúc nào đó ở trong trò chơi.
Ánh mắt của Mị Hỏa hoàn toàn bị một người nào đó trong tấm ảnh thu hút, bóng người này khiến cô ta nhớ lại những ký ức đẹp đẽ từ nhiều năm trước, trên mặt cô ta vô thức hiện ra một nụ cười hiếm thấy.
Nhưng khi cô ta nhìn thấy một người khác ở trong tấm ảnh thì trong lòng lại sinh ra một luồng lệ khí lần thứ hai, luồng lệ khí này không ngừng vặn vẹo trong lòng cô ta, làm cho người ta cảm nhận được cảm giác ghen tuông...
[Kênh chat của công hội Hoa Nguyệt]
[Mị Hỏa (hội trưởng): Thông báo cho tất cả thành viên của công hội, lúc này công địch của nữ tính ở trong Tân Sinh là Mệnh Phàm đã vào thành Frya, mong mọi người chú ý đến sự an toàn của bản thân, nếu phát hiện ra hành tung của Mệnh Phàm thì phải báo cáo cho tôi ngay lập tức. Mặt khác, nhân viên chiến đấu tuyến đầu của công hội chuẩn bị vào tư thế chiến đấu, một khi phát hiện hành tung của Mệnh Phàm, chúng ta sẽ lập tức điều động binh lực, dùng một lần tiêu diệt hắn, vì dân trừ hại.]
...
Thế là trong ngày hôm đó, hai thế lực lớn trong thành Frya đồng thời trở nên bận rộn, nhân viên không ngừng đi lại tìm kiếm ở trong thành, mà Tiêu Phàm cũng không biết bây giờ hắn đang ở trong hiểm cảnh, vẫn còn đi dạo trên đường với Xà Cơ.
Sau khi Snow rời khỏi, tuy rằng những người chơi muốn tiếp tục nhìn vị "Lich King" Mệnh Phàm - người có tiếng thối nổi danh này, thế nhưng xuất phát từ sự kiêng dè, cuối cùng họ cũng dần dần tản đi.
Không còn Snow, chỉ còn Tiêu Phàm và mình, Xà Cơ bỗng nhiên cảm thấy hơi xấu hổ.
Xà Cơ và Tiêu Phàm đã lâu không gặp, vốn cô nên vô cùng kích động ở trong lòng, thế nhưng bây giờ gặp mặt thì cô cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Xà Cơ không am hiểu việc tán gẫu, cũng không biết làm sao để mở lời tán gẫu với Tiêu Phàm, càng không biết phải ở chung với Tiêu Phàm thế nào. Vừa nghĩ đến việc ở cùng một chỗ, Xà Cơ cảm thấy hành động của mình lại cứng ngắc hơn nữa.
Cô không biết tại sao mình sẽ trở nên như vậy, rõ ràng lúc gặp nhau trong hiện thực thì cô còn rất tự nhiên mà, tại sao bây giờ cô lại có vẻ ngốc nghếch như vậy chứ? Hơn nữa tim còn đập thình thịch thình thịch như vậy nữa cơ?
Lẽ nào cô...?
Xà Cơ không kịp suy nghĩ tiếp, Tiêu Phàm đã trực tiếp lên tiếng cắt ngang tâm tư thiếu nữ của cô...
Sau khi trò khôi hài kết thúc, Xà Cơ liền trở nên im lặng, cả đường đi không hề nói một câu nào, điều này làm cho Tiêu Phàm cảm thấy hơi thấp thỏm.
Không lẽ dưới lời đồn đãi của đám quần chúng vây xem kia, Xà Cơ đã lựa chọn tin tưởng Snow ư.
Thế là Tiêu Phàm chỉ có thể chủ động lên tiếng, nhìn xem thái độ lúc này của Xà Cơ: "Xà Cơ, khoảng thời gian anh không ở cùng với mọi người, mọi người vẫn khỏe chứ?"
Xà Cơ đối diện với câu hỏi đột ngột của Tiêu Phàm, giống như đã bị kinh hách vậy, cô nháy mắt tỉnh táo lại từ trong tâm tư thiếu nữ của mình: "A?"
Phản ứng này của Xà Cơ khiến Tiêu Phàm cảm thấy hơi lúng túng, hắn chỉ có thể cười khổ nói lại lời nói lúc nãy một lần nữa.
Nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Tiêu Phàm trước mắt mình, Xà Cơ khẽ lắc lư cái đầu nhỏ của mình, lúc nãy mình đang suy nghĩ cái gì đấy, đội trưởng ca ca vẫn giống như trước vậy, vẫn là người đáng tin cậy và luôn quan tâm mình, như vậy là được rồi...
Thế là Xà Cơ nói hết tất cả những chuyện xảy ra gần đây cho Tiêu Phàm nghe.
Sau khi Tiêu Phàm rời khỏi, tự nhiên đội ngũ sẽ rơi vào tay của Hổ Nữu, thế nhưng Hổ Nữu cũng không rõ phải làm gì để tăng cao thực lực của đội ngũ ở trong trò chơi, vì vậy về cơ bản thì việc chỉ huy chiến đấu liền giao cho thành viên mới là Tuyết Dạ.
Mà ở phương diện này thì Tuyết Dạ làm vô cùng xuất sắc, theo lời nói của Xà Cơ là rất có cảm giác của đội trưởng ca ca.
Tuy rằng Tiêu Phàm không rõ tiêu chuẩn "rất có cảm giác của đội trưởng ca ca" ở trong lòng của Xà Cơ được cân nhắc thế nào, tuy nhiên Tiêu Phàm vẫn không biết xấu hổ mà tự hiểu là trên phương diện này thì Tuyết Dạ biểu hiện rất tốt.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo