- An Duy Minh hắn là tên tiểu nhân!
Câu nói đầu tiên của Vu Thanh Hải, khiến lông mày Từ Quân Nhiên nhíu chặt hơn.
Nói như vậy, đại đa số mọi người giả quân tử hoặc giả tiểu nhân, không bình thường ở báo cáo lợi nhuận mưu đồ rất cao. Mà Từ Quân Nhiên thấy, dưới tình huống bình thường, một người bị mắng là tiểu nhân, chắc chắn có chỗ nào đó đắc tội người khác.
Giống như Vu Thanh Hải bây giờ, sở dĩ ông ta mắng An Duy Minh, chỉ sợ cũng có chút quan hệ với hành vi của An Duy Minh.
Quả nhiên, sau đó Vu Thanh Hải cười khổ giải thích với Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, không phải tôi vu cáo An Duy Minh, nếu không phải cậu ta, lão già tôi cũng không trực tiếp nhờ cậu giúp đỡ.
Nhìn thoáng qua Mã Lực, Vu Thanh Hải nổi giận mắng:
- Đồ không có chí tiến thủ, còn không nói mọi việc cho bí thư Từ nghe.
Mã Lực cúi đầu, chậm rãi nói hết chân tướng sự việc.
Sự việc rất đơn giản, ba năm nay, khoản dự trữ mỗi năm của thôn Hậu Truân, đều bị người ta giữ lại một phần, mà người làm việc này, chính là mấy cán bộ Ủy hội thôn Hậu Truân, lại thêm hai cán bộ tổ công tác An Duy Minh và Trần Ái Quốc. Hàng năm họ đều ăn bớt một phần dự trữ của thôn dân giao lên rồi mới gửi lên trên, tuyên bố với bên ngoài vì tài chính trong thôn khó khăn, không thể giao khoản dự trữ. Công tác trong thôn chính là như vậy, nếu không giao được, thì nợ, bên trên cũng không phái người đến nhà người dân đối chiếu, chỉ là mỗi năm theo thông lệ gửi một thông báo thúc giục giao nộp đến thôn. Tất nhiên, lúc làm việc như thế, căn bản không có chứng cứ, chỉ có mấy người tham gia biết.
Mã Lực thân là kế toán của thôn Hậu Truân, là người thực hiện làm sổ sách giả, mấy ngày trước anh ta vô tình nghe được An Duy Minh bàn bạc với trưởng làng, nói là việc này không thể giấu diếm được nữa, nhỡ lúc nào lộ ra, đen đủi chính là một nhóm người, vì thế họ quyết định, đổ trách nhiệm lên đầu Mã Lực.
Sau khi trộm nghe được tin tức. Mã Lực kinh hồn bạt vía, anh ta tuyệt đối không nghĩ đến An Duy Minh ác độc như thế, định để mình là người chịu tội thay.
Phải biết rằng trong lúc nghiêm trị hiện nay, một khi bị bắt, chắc chắn sẽ bị phán mười mấy hai mươi năm tù, thậm chí là ở tù chung thân hoặc tử hình.
Cho nên, Mã Lực hoảng hốt lo sợ, rốt cuộc thẳng thắn nói hết tình hình thực tế với cha vợ Vu Thanh Hải.
Vu Thanh Hải cũng không phải đèn đã cạn dầu, phản ứng đầu tiên của ông ta là An Duy Minh muốn đối phó với mình, chỉ có điều ông ta lâp tức hiểu được, sau lưng An Duy Minh có Hồ Đại Hải làm hậu thuẫn, căn bản không phải ông già sắp nghỉ hưu như mình có thể chống lại, cho dù bây giờ mình tìm trưởng làng Vương Tường Lâm, chỉ sợ ông ta cũng chưa chắc sẽ vì việc này mà trở mặt với Mã Tụ Bảo.
Mà vừa hay lúc này, Từ Quân Nhiên đến xã Trường Thanh.
- Trưởng làng Vu, ý của ngài, hy vọng tôi có thể báo chuyện này lên huyện?
Từ Quân Nhiên nghe Mã Lực nói xong, nhìn về phía Vu Thanh Hải nhàn nhạt hỏi.
Vu Thanh Hải lắc đầu:
- Tôi không phải có ý này, tất cả đều xem quyết định của bí thư Từ.
Ông ta không ngốc. sở dĩ nói chuyện này với Từ Quân Nhiên, vì Vu Thanh Hải tinh tưởng, Từ Quân Nhiên không chỉ muốn là người lấy tiếng ở xã Trường Thanh, hơn nữa ông ta đang đánh cược. Cược nếu Từ Quân Nhiên muốn nắm quyền ở xã Trường Thanh, nhất định phải lật đổ mấy người kia. Dù sao bây giờ chuyện đã đến nước này, Mã Lực nhất định không tránh khỏi chịu tội, trừ phi có người nói đỡ cho. Nếu không thì tội danh tham ô này nhất định không chạy thoát được.
Từ Quân Nhiên rất lâu không nói gì, hắn hiểu cách nghĩ của Vu Thanh Hải, cũng dễ dàng thấy được. Chỉ là Từ Quân Nhiên đang nghiên cứu, mình rốt cuộc phải xử lý chuyện này thế nào.
Tình huống hiện tại, con dao Vu Thanh Hải chuyển vào tay Từ Quân Nhiên, hy vọng Từ Quân Nhiên dùng con dao này khuấy đục nước xã Trường Thanh.
Chỉ có điều, cái ao nước này, rốt cuộc có đáng giá để mình ra tay hay không?
Thấy Từ Quân nhiên rất lâu không nói gì, Mã Lực có chút lo lắng, đây chính là việc liên quan đến tính mạng gia đình anh ta, sắc mặt anh ta trắng bệch nhìn cha vợ, lại nhìn Từ Quân Nhiên, mở miệng muốn nói gì đó.
- Trưởng làng Vu, ngài cảm thấy, tôi có thể giúp đỡ gì?
Từ Quân Nhiên nhìn Vu Thanh Hải, bỗng mở miệng hỏi.
Sắc mặt Vu Thanh Hải bình thản, bắt đầu gắp thức ăn, lại uống một ngụm rượu, rồi mới chậm rãi nói.
- Tôi có thể nói cho cậu biết, việc Mã Tụ Bảo lén khai thác mỏ than nhà nước.
- Cái gì!
Từ Quân Nhiên thoáng cái dừng tay đang nâng chén rượu lên, quá sợ hãi nói:
- Ngài không phải nói đùa chứ?
Xã Trường Thanh tiếp giáp với một mỏ than nhà nước lớn ở thành phố Song Tề, chuyện này Từ Quân Nhiên biết lúc mới nhận chức. Nhưng dù thế nào hắn cũng không ngờ tới, trong miệng Vu Thanh Hải, sẽ bỗng nói ra câu như vậy.
- Trưởng làng Vu, ngài…ngài không phải nói đùa chứ?
Từ Quân Nhiên mở miệng hỏi lại một câu giống lần trước.
Không phải hắn giống phụ nữ dây dưa không rõ, thật sự là chuyện này liên quan quá lớn, nếu Vu Thanh Hải nói thật, chắc chắn tổ công tác xã Trường Thanh, phải thay máu rồi.
Vu Thanh Hải cười hắc hắc , gật đầu nói với Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, chuyện này không phải là bí mật trong xã Trường Thanh, chỉ có điều trước kia mọi người ngại thế lực của Mã Tụ Bảo, hơn nữa mọi người cũng đều biết, ông ta có người trong huyện, có quan hệ gần với chủ tịch huyện, vì thế không ai dám xen vào chuyện này.
Dừng một chút, ông nhìn Từ Quân Nhiên nói:
- Nhưng cậu cảm thấy, việc này nếu tra ra, có thể Mã Tụ Bảo sẽ rơi đầu đấy!
Từ Quân Nhiên không nói gì, vì hắn biết Vu Thanh Hải không nói sai, có lẽ xã Trường Thanh cảm thấy Mã Tụ Bảo có thể một tay che trời, nhưng dưới cái nhìn của mình, hắn đang tự tìm đường chết. Dù ngươi có bối cảnh lớn, nhưng lúc này, một khi để lộ chuyện này, cho dù chủ tịch tỉnh cũng không thể bảo vệ được Mã Tụ Bảo.
- Trưởng làng Vu, tôi rất muốn biết, vì sao chuyện này, vẫn không có người điều tra?
Từ Quân Nhiên nhìn Vu Thanh Hải, hỏi nghiêm túc. Hắn thật sự có chút khó hiểu, nếu phần lớn cán bộ đều biết việc Mã Tụ Bảo vi phạm kỷ luật, sao ngay cả trong huyện cũng không có người báo lên, chẳng lẽ Mã Tụ Bảo thực sự có bản lĩnh bằng trời sao?
Vu Thanh Hải gật đầu, phất phất tay đuổi Mã Lực ra ngoài, rồi mới nói với Từ Quân Nhiên:
- Cha của Mã Tụ Bảo, cùng phó bí thư Tỉnh ủy Hà, năm đó từng là chiến hữu!
Từ Quân Nhiên thở phào một hơi, không có biểu hiện quá ngạc nhiên, nếu không phải như thế, hắn có chút hơi ngốc rồi, dù sao Mã Tụ Bảo có lá gan dám trộm khai thác mỏ than nhà nước, vậy khẳng định có chỗ dựa, nếu không có chỗ dựa gì, Từ Quân Nhiên mới phải bội phục ông ta có lá gan thật lớn.
Về phần phó bí thư Tỉnh ủy Hà, Từ Quân Nhiên trước khi đến tỉnh Tùng Hợp có xem qua một ít tư liệu, biết Hà Tùng Niên trưởng ban tuyên truyền Tỉnh ủy tỉnh Tùng Hợp lúc này, giống như tuyến lui thứ hai. lúc này không có phó bí thư chuyên trách, đại bộ phận Tỉnh ủy thường ủy, đều kiêm nhiệm chức vụ phó bí thư Đảng ủy, giống như Từ Quân Nhiên, là phó trưởng làng kiêm phó bí thư Đảng ủy.
- Trưởng làng Vu, chuyện này, tôi phải suy nghĩ kỹ một chút.
Từ Quân Nhiên trầm ngâm trong chốc lát, nói với Vu Thanh Hải. Hắn cũng không nhận lời gì, cũng không nói mình sẽ làm thế nào.
Vu Thanh Hải gật đầu:
- Vậy được, tôi đợi tin của cậu.
Hai người đều là người thông minh, biết rõ việc này Từ Quân Nhiên không thể lập tức quyết định, cần thiết sau khi cân nhắc mới quyết định, cho nên cũng không vội vàng.
Lúc hắn rời Vu gia, Từ Quân Nhiên không giữ phần sổ sách kia của Mã Lực, đối với hắn, bây giờ vật này không phải rất quan trọng.
Đứng ở cửa nhìn bóng lưng của Từ Quân Nhiên, Mã Lực khẽ hỏi Vu Thanh Hải:
- Cha, người nói bí thư Từ này có thể tin cậy sao?
Biểu tình của Vu Thanh Hải nghiêm túc, trầm mặc một hồi rồi chậm rãi nói:
- Ta không biết, nhưng cậu ta là cây cỏ cứu mạng cuối cùng của chúng ta, dù sao là người từ thủ đô đến. Nếu cậu ta cũng không dám đắc tội An Duy Minh, chúng ta cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp báo cáo lên thủ đô thôi!
Trong mắt ông ta, Mã Tụ Bảo có quan hệ trong tỉnh, ở thành phố Song Tề không có cách lật đổ ông ta.
Quan hệ tỉnh thành sao?
Từ Quân Nhiên đi trên đường lớn, hay tay đút trong túi quần, trong đầu đang suy nghĩ lời nói của Vu Thanh Hải.
Dựa vào hiểu biết của hắn, Từ Quân Nhiên không quen Hà Tùng Niên ủng hộ Mã Tụ Bảo, phải biết rằng mấy cán bộ cao cấp thế hệ trước, đối với việc này rất phản cảm. Lúc hắn còn ở Giang Nam, Từ Quân nhiên đã tận mắt thấy, cho dù là người như Trần Sở Lâm, sau khi biết cháu trai ngoại cấu kết với tập đoàn buôn lậu bán người, rất nổi giận. Trong chuyện kia, khiến Từ Quân Nhiên bất ngờ nhất chính là phản ứng của mấy người Trần Sở Lâm và Nhậm Cửu Linh, họ không chỉ ra mặt giúp bắt được ba người phạm tội, thậm chí còn chủ động không cự tuyệt trả lời vấn đề của cấp dưới.
Có thể nói, rất khó nhìn thấy ở đời sau.
Huống chi, Từ Quân Nhiên tin tưởng, Hà Tùng Niên trừ phi điên rồi, mới có thể biết rõ con trai của chiến hữu khai thác phi pháp tài nguyên khoáng sản quốc gia, còn bao che cho anh ta.
Nếu đúng là như vậy, Từ Quân nhiên không ngại đem việc này vạch trần đưa lên báo cáo trên thủ đô.
Bây giờ Từ Quân Nhiên lo lắng là, mình vừa đến xã Trường Thanh nhậm chức đã gặp phải việc như thế này, sẽ để lại ấn tượng hiếu chiến với cấp trên.
Cười khổ lắc đầu, Từ Quân Nhiên đá tuyết rơi trên mặt đất, thật sự là cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, chẳng qua mình muốn yên lặng xây dựng ở xã Trường Thanh, lại không ngờ rằng còn gặp phải chuyện phiền phức này.
- A, bí thư Từ, sao lại là ngài?
Lúc này, một âm thanh cách đó không xa truyền đến, cắt đứt suy nghĩ của Từ Quân Nhiên.
Quay đầu lại, Từ Quân nhiên thấy bên cạnh mình, Thôi Tú Anh đang vẫy tay về hướng mình.
- Sao cô lại ở chỗ này?
Từ Quân Nhiên nhìn Thôi Tú Anh chạy trên con đường nhỏ đến trước mặt mình, cười hỏi. Đối với hắn, Thôi Tú Anh cô bé này, có vài phần hiên ngang của đời sau.
Thôi Tú Anh thè lưỡi:
- Có một đứa bé chiều nay không đến lớp, tôi đi thăm một chút.
Trong lòng Từ Quân Nhiên hơi kích động, bỗng hỏi Thôi Tú Anh:
- Đúng rồi, cô quen biết tổ trưởng An sao?
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo