- Đồng chí Tiểu Từ, sao cậu lại đến đây?
Chu Trạch Thành vừa nhiệt tình mời Từ Quân Nhiên ngồi xuống vừa đứng dậy rót nước:
- Nào, uống nước đi.
Từ Quân Nhiên thấy thế cũng đứng dậy đỡ lấy ly nước:
- Cảm ơn bí thư.
Chu Trạch Thành bây giờ đã là Phó bí thư Huyện ủy kiêm cả trưởng ban tổ chức Huyện ủy. Theo như phép tắc trên quan trường, luận về cấp bậc Từ Quân Nhiên còn phải gọi ông ta một tiếng “Cấp trên” mới phải.
- Đừng khách khí như thế, chúng ta cũng đâu phải người ngoài.
Chu Trạch Thành cười với hắn.
Tuy nói quy tắc quan trường là: trước mặt chấp thuận, sau lưng trì hoãn, ở trước chửi thầm sau lưng tố cáo. Nhưng đối với Từ Quân Nhiên, bản thân ông ta thật sự đối đãi thật tâm. Bởi Chu Trạch Thành hiểu rõ, nếu như không phải Từ Quân Nhiên- bồ tát sống của ông ta đi đến huyện Phú Lạc, thì cái ghế trưởng ban tổ chức cũng chưa đến lượt ông ngồi vào.
Mấy hôm trước theo thư ký huyện ủy Tề lên thành phố họp, không ngờ lại được bí thư thành ủy Trần gọi qua hỏi. Sau một phen chỉ thị, bí thư Tề liền hiểu ra có chuyện gì xảy ra, đây là biểu thị bên trên muốn quan tâm đến ông. Bất ngờ hơn, không lâu sau đó phía tổ chức trên thành ủy cũng tìm đến ông và công bố bổ nhiệm nhân sự. Trong một lúc ông bất ngờ trở thành phó bí thư huyện ủy kiêm trưởng ban tổ chức huyện ủy. Nhưng mà nói cho cùng, như lời của Trần Đại Dũng, nhiệm vụ của ông ở đây kỳ thực là giúp đỡ Từ Quân Nhiên ở huyện Phú Lạc công tác thuận lợi.
Có thể khiến cả trưởng ban Tổ chức của thành ủy coi trọng như thế, Chu Trạch Thành tin bối cảnh của Từ Quân Nhiên không hề tầm thường chút nào.
Có thể điều khiển cả cán bộ cấp cao của Sở, ít nhất cũng phải cấp bộ phó?
Nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là suy nghĩ trong nội tâm vậy thôi, chứ bản thân Chu Trạch Thành cũng không có gan nói ra với bất luận người nào. Mặc dù ở bên ngoài đều cho là ông bám được vào cái dây Trần Đại Dũng mà trèo lên cành cao, nhưng bản thân hiểu được, không phải bởi vì nhờ Trần Đại Dũng. Thực ra ở huyện Phú Lạc, Trần Đại Dũng cũng chẳng có sức ảnh hưởng gì cả, ngay chính bản thân ông ta chẳng qua cũng chỉ là kẻ làm theo lệnh, vì muốn nịnh nọt một loại nhân vật nào đó mới tỏ ra đối đãi với ông đặc biệt thế thôi.
Nhưng mà Chu Trạch Thành ở trong cơ quan nhiều năm rồi, dĩ nhiên cũng hiểu thế nào là “Họa từ trong miệng mà ra”. Câu này nói đúng lắm, bởi vì cái gì không nên hỏi kiên quyểt không hỏi, không nên nói kiên quyết không nói. Muốn được thăng quan tiến chức thì nhất định phải học được và nhớ cho kỹ ba cái điều “không nên” này. Phải biết, thân ở chốn quan trường, ngay cả nói nhảm cũng phải có bản lĩnh. Cái này thì ai cũng biết nói, cũng cần nói, nhưng để nói có trình độ, nói có đẳng cấp, khiến người ta muốn nghe, “thiên hoa loạn trụy” thì phải dựa vào bản lĩnh của từng người.
(Thiên hoa loạn trụy: chỉ lời nói sinh động, dễ nghe)
Làm việc trong cơ quan nhà nước thực tế không hề thoải mái, bao vây xung quanh là đủ loại cạnh tranh ác liệt, luôn luôn trong trạng thái nghiêm túc, khẩn trương. Đối mặt với tầng sâu âm mưu cũng không được phép tỏ ra lo lắng, thậm chí “ phong vân biến ảo” (ý chỉ tình hình rối ren, phức tạp) hay là xảy ra “đao quang kiếm ảnh”( ý chỉ đánh nhau ác liệt) càng phải tỏ ra bình tĩnh như nước, sóng lớn không sợ. Mà Chu Trạch Thành không cam lòng làm quân cờ cho kẻ nào, tự nhiên sẽ đem hy vọng của mình gửi gắm trên người Từ Quân Nhiên.
Quay về bàn làm việc ngồi xuống, Chu Trạch Thành đối với Từ Quân Nhiên hòa ái hỏi chuyện:
- Lần này cậu lên huyện không biết là có chuyện gì?
Từ Quân Nhiên gật đầu trả lời:
- Uh, đúng là có chút việc muốn bí thư trợ giúp.
Chu Trạch Thành cười:
- Nếu là giúp đỡ thì không cần khách khí, là việc công hay việc tư?
“Làm công”- hai chữ này hàm ý rất sâu xa. “Làm”
(办)chủ yếu là bỏ ra sức lực, cho nên “lực”( 力) ở giữa chiếm vị trí quan trọng nhất, còn lại hai bên sẽ là mồ hôi và tâm huyết, hoặc là nước mắt và oan ức. Mà chữ “công”( 公) trên là người(人), dưới là chữ tư(私).
Từ Quân Nhiên gượng cười, cùng với những kẻ lão luyện trên quan trường như Chu Trạch Thành nói chuyện, bản thân hắn có chút không quen. Bình tĩnh mà suy xét, Chu Trạch Thành cũng không xem là xấu có điều lão ta hay tính toán nhỏ nhặt. Đã vậy không cần biết kẻ nào ra lệnh cho ông ta, nếu người ta đã “bãi minh xa mã” (ý là nói rõ ràng”thì chính mình cũng không cần phải khách sáo nữa.
Làm việc trong cơ quan, trình độ, năng lực quan trọng nhưng cơ hội càng quan trọng hơn. Mà hiện tại xem ra chính mình trở thành cơ hội của Chu Trạch Thành.
Trầm ngâm một hồi, Từ Quân Nhiên chậm rãi nói:
- Là thế này, không biết chỗ ông có quen với người trong Ban thanh tra Kỷ luật không?
Trong cơ quan nhà nước, quan trọng nhất là đầu óc chính trị, mẫn cảm chính trị, khứu giác chính trị. Mỗi một người ở trong đó, đặc biệt là người mới rất cần sự dụng tâm quan sát, dụng tâm nhận thức. Nên bảo mật nhất định phải bảo mật, dù đó là người thân, bạn tốt của mình khi nói chuyện cũng phải để ý chừng mực.
Giữa Chu Trạch Thành và hắn có thể nói quan hệ chính là như vậy. Bản thân hắn đã tỏ rõ ý muốn tiếp nhận ý tốt của Chu Trạch Thành thì cũng xem như cùng phe với ông ta.
Trong chốn quan trường, với người khác không nên quá gần cũng không nên quá xa. Chỉ cần một ngày anh ở sai đội thì rất khó để trụ vững mà anh mãi mãi cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt.
Chu Trạch Thành cười thầm, chắc chắn thế lực phía sau Từ Quân Nhiên không nhỏ, đủ để mai này giúp ông nhận được phần hồi báo lớn.
- Ban thanh tra kỷ luật?
Chu Trạch Thành nghe vậy thì hơi sững sờ, chau mày một lúc mới lại nói:
- Chẳng lẽ anh ở xã Trường Thanh phát hiện ra vấn đề gì?
Chuyện này thì rõ rồi, Từ Quân Nhiên đến huyện Phú Lạc còn chưa được mấy ngày, trước đó cũng có một thời gian ở Trường Thanh công tác. Bây giờ đột nhiên nói muốn tìm lãnh đạo của Ban thanh tra kỷ luật vậy thì có khả năng ở chỗ đó phát hiện ra vấn đề nên mới nảy sinh chuyện tìm đến bên trên Ban thanh tra kỷ luật.
Từ Quân Nhiên gật đầu, nói qua tình hình của xã Trường Thanh, cuối cùng nói:
- Bí thư, ông nói xem, mấy người ở Trường Thanh có phải quá to gan rồi phải không?
Chu Trạch Thành không nói gì, không lâu lại châm một điếu thuốc.
“Từ Quân Nhiên, tên này cũng cá tính lắm!” Đây là suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu Chu Trạch Thành.
Trong quan trường,“cá tính”- hai từ này chứa đựng bên trong bao nhiêu ý vị sâu xa. Nếu một người là cán bộ lãnh đạo, người ta nói ông ấy cá tính thì điều đó tức là ông ấy làm việc rất can đảm, quyết đoán, dám làm dám chịu. Trái lại, nếu là dân thường, người ta nói hắn cá tính, lại mang một hàm ý khác, đó là nói hắn năng lực ít mà tích cách lớn, đầu óc kém, khó thông suốt.
Kỳ thật vấn đề ở xã Trường Thanh, trước đó huyện cũng đã nhận được thư tố giác, nhưng lại bị người ta đè ép xuống, còn việc đó là ai thì Chu Trạch Thành không rõ lắm, nhưng cũng đoán được 89%. Trước khi đảm nhiệm thường ủy huyện ủy ông đã gọi Mã Tụ Bảo cùng Vương Tường Lâm đến gặp, đặc biệt cảnh cáo bọn họ đừng có chọc tới Từ Quân Nhiên. Ông không muốn Từ Quân Nhiên dính vào mấy chuyện rắc rối ở Trường Thanh. Nhưng ai mà ngờ đến, hắn tự mình nhảy vào hố đen chứ?
Từ Quân Nhiên cũng không nói, hắn biết Chu Trạch Thành là đang cân nhắc, dù sao hắn làm thế này chẳng khác nào đi tố cáo lãnh đạo của xã Trường Thanh.
- Tiểu Từ, cậu có chứng cứ không?
Sau một hồi suy nghĩ Chu Trạch Thành chăm chú nhìn hắn, hỏi.
Đương nhiên đã hỏi như vậy tất phải có nguyên nhân. Bây giờ ông và Từ Quân Nhiên đã cùng đứng trên một con thuyền. Trần Đại Dũng có năng lực đưa ông lên làm Phó bí thư Huyện ủy thì cũng có năng lực làm ông cuốn gói rời đi, còn chưa cần nói đến là trưởng ban Tổ chức thành ủy hay lãnh đạo chủ quản trong ban Tổ chức huyện ủy. Cho nên Chu Trạch Thành ông có thể đắc tội với Hoàng Thanh Vân phó chủ tịch thành phố thường vụ cũng không dám đắc tội Trần Đại Dũng.
Nếu đúng là Từ Quân Nhiên vì tố cáo vấn đề ở Trường Thanh mà xảy ra chuyện gì, thì ông dám khẳng định, Trần Đại Dũng trước khi bị nghiêm phạt nhất định sẽ lấy ông ra trút giận.
Cái gì là tâm phúc? Thực tế nó chính là “hậu cung” của lãnh đạo, vì lãnh đạo phục vụ. Ở một mức độ nào đó, làm tâm phúc còn được lãnh đạo bảo hộ, chứ mấy kẻ khác cùng lắm là nghe các ông ấy gào thét mà thôi.
Chu Trạch Thành mặc dù không phải tâm phúc của Trần Đại Dũng nhưng là người khôn khéo, mà người như thế thường hay suy xét và đương nhiên cũng rất hiểu tâm tư của lãnh đạo. Điều mà lãnh đạo không nghĩ đến thì ông ta sẽ thay lãnh đạo nghĩ, chuyện mà lãnh đạo không thể làm thì ông ta sẽ thay lãnh đạo làm, đấy mới gọi là tâm phúc của lãnh đạo.
Từ Quân Nhiên cười, lôi ra từ trong chiếc túi da của mình một xấp tài liệu dày. Đây chính là sổ sách Mã Lực giao cho hắn, bây giờ hắn lại đưa cho Chu Trạch Thành xem:
- Bí thư, ông xem cái này đi.
Mặc dù biết Chu Trạch Thành chắc chắn sẽ giúp mình, nhưng Từ Quân Nhiên vẫn quyết định tuân thủ theo quy tắc của quan trường. Phải biết rằng trên quan trường có một quy tắc trò chơi chuyện tôi không thể làm sẽ giao cho anh làm, đấy là quyền uy. Kẻ làm quan đều rất giỏi về dùng quyền, thường là chuyện tưởng có thể làm được thì làm không xong mà chuyện tưởng không thể làm thì chỉ cần phương pháp thỏa đáng vẫn có thể giải quyết được. Hơn nữa, với chuyện làm quan, ai cũng phải hiểu rằng, cùng một cấp bậc nhưng địa vị và vai trò lại khác biệt, có kẻ ở trên trời cũng có kẻ chui dưới đất. Đã làm ở đó phải hiểu được nhất là tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, không ai chấp nhận đi từ cửa thực quyền bước đến hư chức, tất nhiên càng không chấp nhận bỗng dưng đắc tội với cán bộ lãnh đạo.
Đối với chuyện ở xã Trường Thanh mà Từ Quân Nhiên nhạy bén phát giác ra, nếu làm không tốt chẳng những làm chấn động cả bộ máy chính quyền của xã Trường Thanh, mà còn gây ra những thay đổi lớn trong bộ máy của huyện Phú Lạc.Và ngay chính ông, làm không xong liền thành cái gai trong mắt bao nhiêu người. Cho nên nói Chu Trạch Thành giúp mình nếu làm không tốt, đối với ông ta cũng là chuyện nguy hiểm.
Chuyện Từ Quân Nhiên cần làm lúc này, chính là làm sao thuyết phục được Chu Trạch Thành vứt bỏ nghi hoặc toàn tâm toàn ý giúp đỡ hắn.
Chu Trạch Thành tay đón lấy sổ sách mà Từ Quân Nhiên đưa cho, cúi xuống xem. Từ Quân Nhiên không nói, im lặng bưng chén trà lên uống. Đã có chứng cớ rõ ràng rồi, chỉ cần Chu Trạch Thành không phải óc heo liền có thể hiểu rõ sự tình bên trong. Tuy nhiên lúc này hắn cũng cần suy nghĩ xem, một khi chuyện này vỡ lỡ ra, bản thân phải làm thế nào để cam đoan toàn thân trở ra?
- Cái này, là thật?
Qua một lúc, Chu Trạch Thành mới chậm rãi cất lên lời, cắt đứt mạch suy nghĩ của Từ Quân Nhiên. Hắn nghe được trong từng từ ông ấy nói ra thoáng có chút run rẩy.
Nhẹ nhàng gật đầu, Từ Quân Nhiên đưa tay đặt chén trà xuống. Nhìn thẳng vào gương mặt nghiêm túc của Chu Trạch Thành nói:
- Bí thư, những chứng cứ này rất đầy đủ và rõ ràng, vụ án tham ô này có không ít kẻ nhúng tay vào. Hơn nữa tôi cũng đã từng báo cáo chuyện này lên lãnh đạo chủ chốt của xã, nhưng chỉ nhận được câu trả lời: tình huống đặc thù, cho nên tôi hoài nghi trong xã cũng có người tham gia.
Chu Trạch Thành sắc mặt đại biến, thốt lên:
- Là ai? Rốt cuộc là ai?
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo