Ba ngày sau, Từ Quân Nhiên xuất hiện ở ngoài cửa chính quyền xã Trường Thanh.
- Bí…bí thư Từ, ngài tới làm việc à?
Sau lưng truyền đến một âm thanh có chút hoài nghi, khiến Từ Quân Nhiên quay đầu lại, thì ra là Phùng Thục Cầm ngày đó nói chuyện trời đất với mình.
Nở một nụ cười, Từ Quân Nhiên chào hỏi Phùng Thục Cầm:
- Chị Phùng, chị cũng vừa đến.
Phùng Thục Cầm dắt một chiếc xe đạp, đi đến trước mặt Từ Quân Nhiên, có chút kinh ngạc nhìn Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, ngài đây là…không phải ngài ở bên văn phòng Đảng ủy sao?
Bà ta nghe nói, vị bí thư Từ mới tới này, là phó bí thư Đảng ủy kiêm phó trưởng làng, cũng nghĩa là, người ta ở hai bên đều có văn phòng. Nhưng thấy Từ Quân Nhiên hôm nay có ý, rõ ràng muốn ở văn phòng bên chính quyền xã.
Theo lẽ thường, lãnh đạo, Đảng ủy đều ở văn phòng Đảng ủy bên kia, bên chính quyền đều ở bên văn phòng chính quyền, nếu kiêm chức, xem phân quản công tác là cái gì, nếu phân quản công tác chủ yếu là công việc Đảng ủy, vậy thì văn phòng ở Đảng ủy.
Tình huống giống Từ Quân Nhiên thế này, rất nhiều người bao gồm cả Phùng Thục Cầm đều cho rằng, chắc hắn sẽ ở bên văn phòng Tân Nguyệt bên kia.
Ai cũng không ngờ tới, Từ Quân Nhiên lại đến thôn Tân Kiến bên này.
- Ha ha, sau này tôi sẽ làm việc bên này.
Từ Quân Nhiên cười nói với Phùng Thục Cầm, sau này còn phải nhờ chị Phùng giúp đỡ nhiều.
Phùng Thục Cầm có chút lúng túng nở nụ cười, gật gật đầu:
- Bí thư ngài khách sáo rồi, sau này còn cần ngài chiếu cố tôi nhiều mới đúng.
Cho dù nói thế nào, Từ Quân Nhiên cũng là phó bí thư Đảng ủy, người ta đường đường là ủy viên Đảng ủy, sao có thể cần mình giúp đỡ chứ.
Hai người cùng đi về phía đại viện chính quyền, vừa đi Từ Quân Nhiên vừa cười nói với Phùng Thục Cầm:
- Chị Phùng, chị làm việc ở chính quyền xã bao lâu rồi.
Phùng Thục Cầm nói:
- Chín năm rồi. Trước kia là ở công xã, bây giờ là chính quyền xã.
- Lâu như vậy à.
Từ Quân Nhiên gật đầu:
- Đúng rồi, chị Phùng biết vì sao chính quyền xã và Đảng ủy xã chúng ta không ở cùng trụ sở không?
- Cái này…
Phùng Thục Cầm chần chờ một chút, cũng không lập tức nói.
Từ Quân Nhiên cười cười:
- Chúng ta chỉ là nói chuyện phiếm, chị Phùng là người ở đây, biết nhiều việc hơn tôi.
Hắn đây cũng xem là cho Phùng Thục Cầm sĩ diện, một phó bí thư Đảng ủy thỉnh giáo một nhân viên văn phòng cấp thấp như thế này, còn khách sáo như vậy, rõ ràng hy vọng Phùng Thục Cầm ăn ngay nói thẳng với hắn. Người khác có lẽ cảm thấy mất mặt. Nhưng Từ Quân Nhiên không nghĩ như vậy, dù sao Phùng Thục Cầm người ta cũng hơn bốn mươi sắp đến năm mươi tuổi rồi, nói ra, không nhỏ hơn mẹ mình mấy tuổi, tuy chức vụ của mình cao, nhưng Từ Quân Nhiên không cảm thấy mình nên bày ra dáng vẻ lãnh đạo gì đó với người lớn tuổi trước mặt như thế.
Phùng Thục Cầm cũng không ngốc, Từ Quân Nhiên hỏi mình như thế, nếu mình không mở miệng nói, chẳng phải là muốn đắc tội vị quý tộc mới này sao. Vì thế, bà ta nghĩ nghĩ, nhỏ giọng nói thẳng mọi chuyện cho Từ Quân Nhiên.
Nghe Phùng Thục Cầm tự thuật xong, giờ Từ Quân Nhiên mới hiểu được. Vì sao xã Trường Thanh xuất hiện tình huống như thế này.
Xã Trường Thanh là do công xã Tân Nguyệt và công xã Tân Kiến xác nhập mà thành, bí thư Đảng ủy nhiệm kỳ đầu tiên là Chu Trạch Thành phó bộ trưởng ban tổ chức Huyện ủy hiện nay, chỉ có điều lúc đó, còn gọi là trưởng làng. Gọi là khu công sở Trường Thanh. Từ công xã Trường Thanh đến khu công sở Trường Thanh, lại đến xã Trường Thanh, hai công xã Tân Nguyệt và Tân Kiến còn nhiều vấn đề vẫn chưa được giải quyết, bắt đầu là vì địa điểm văn phòng không đủ. Vì thế mới tách cán bộ ra hai công xã vốn có, nhưng sau này. Lại biến thành tình huống chính quyền xã và Đảng ủy phân chia ở hai nơi khác nhau.
Tình huống như vậy, từ lúc Vương Tường Lâm và Mã Tụ Bảo nhận chức, trở nên càng thêm nghiêm trọng.
Từ Quân Nhiên suy nghĩ, thấy vấn đề này của xã Trường Thanh, là vấn đề giữa người đứng đầu chính đảng điển hình của đời sau, chỉ có điều vì nguyên nhân lịch sử, khiến quan hệ giữa Đảng ủy và chính quyền xã Trường Thanh, càng nghiêm trọng hơn một chút mà thôi.
- Bí thư Từ, ngài không biết, trưởng làng Vương người này thật ra không tồi, cũng là xuất thân giáo viên, nếu không phải Đảng ủy bên kia thực sự quá…
Phùng Thục Cầm thấy biểu tình của Từ Quân Nhiên, không nhịn được nói nhiều một câu.
Từ Quân Nhiên sững sờ, không thể tưởng được Vương Tường Lâm vị trưởng làng chưa từng gặp mặt này, trong miệng Phùng Thục Cầm, lại được đánh giá cao như vậy, vượt ra ngoài dự liệu của mình.
Dừng bước chân, Từ Quân Nhiên nhìn Phùng Thục Cầm:
- Chị Phùng, theo như chị nói thế này, bí thư Mã là người xấu rồi?
Phùng Thục Cẩm ngẩn người, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, phải biết rằng câu nói vừa nãy của mình, dù là ngày thường mọi người đều nói với nhau, nhưng nếu thực sự truyền đến tai Mã Tụ Bảo, vậy thì phạm sai lầm rồi, chẳng khác gì là chửi bới sau lưng lãnh đạo.
Nghĩ tới đây, bà ta vội lắc đầu với Từ Quân Nhiên, lắc đầu liên hồi nói:
- Bí thư Từ, ý tôi không phải như vậy, không phải như vậy, tôi…
Dưới tình thế cấp bách, bà ta không biết nên giải thích với Từ Quân Nhiên như thế nào.
Từ Quân Nhiên nở nụ cười, khoát khoát tay:
- Chỉ đùa một chút thôi, hôm nay chị Phùng chưa nói cái gì cả, tôi cũng không nghe được cái gì!
Nói xong, hắn trực tiếp đi vào ký túc xá chính quyền xã, để lại Phùng Thục Cầm không biết thế nào.
Có một vài thời khắc, làm việc không thể để chuôi cho người khác, Từ Quân Nhiên không hy vọng Phùng Thục Cầm nói chuyện mình nghe ngóng tình huống trong xã hôm nay ở khắp nơi. Cho nên dùng cách này, đặt một câu thần chú vào đầu Phùng Thục Cầm, Từ Quân Nhiên cảm thấy rất cần thiết.
- Bí thư Từ.
Đi vào tòa nhà chính quyền xã, Từ Quân Nhiên đụng phải Cát Đại Tráng đang muốn ra ngoài.
- Trưởng làng Cát, trưởng làng Vương trở về rồi sao?
Cát Đại Tráng sững sờ, lập tức cười gật đầu:
- Bí thư Từ đến thật đúng lúc, tối qua trưởng làng mới trở về. Đi, tôi đưa cậu qua đó.
Hai người trong chốc lát đến bên ngoài một gian phòng làm việc, Cát Đại Tráng gõ cửa:
- Trưởng làng, đồng chí Từ Quân Nhiên đã đến.
- Vào đi.
Trong phòng truyền ra một tiếng khàn khàn, tiếng tuy khàn, nhưng ngữ điệu có chút phong độ, rốt cuộc loại phong độ này là gì, Từ Quân Nhiên không thể nói rõ được, nhưng nghe xong giọng điệu cùng ngữ khí này, đã biết rõ người bên trong tràn đầy tự tin, đó là một loại quyền lực nắm trong tay, sau khi được nhiều người ủng hộ xây dựng nên tự tin và uy nghiêm.
Rất nhiều người vẫn luôn cảm thấy, cái gọi là cán bộ nông thôn trấn xã cơ sở, đại bộ phận đều hẳn là đội mũ rơm cũ nát, ăn mặc một thân vải thô, sau đó xắn ống quần, cả ngày đều làm việc nhà nông trên ruộng, gặp phải cấp trên hoặc phóng viên đến phỏng vấn, đa số đều là lời thô tục, làm việc lỗ mãng. Thậm chí, còn có người cả ngày uống rượu, ngay cả nói chuyện cũng không rõ.
Nhưng trên thực tế, từ Quân Nhiên biết, sự thật không phải như thế.
Rất nhiều cán bộ cơ sở những năm tám mươi, rất nhiều là thanh niên trí thức sau khi xuống nông thôn nhận chức không quay về thành phố, tố chất những người này còn rất cao, ít nhất, từ một mặt nào đó, hình tượng của họ, tuyệt đối không phải loại người quê mùa mọi người hay tưởng tượng.
Giống như Vương Tường Lâm xuất hiện trước mặt Từ Quân Nhiên lúc này.
Vương Tường Lâm chừng ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi, mặt vuông, nhưng không phải loại đàn ông nghiêm khắc, ngược lại giống như một thư sinh trắng trẽo, có vài phần khí chất lãnh đạo. Người mặc kiểu áo Tôn trung Sơn thường thấy ở thời đại này, xem khí chất là loại lãnh đạo từng đọc sách, không giống loại hùng hồn như Mã Tụ Bảo, anh ta giống giáo sư hơn. Lúc này đang ngồi trên ghế làm việc, ký tên lên một văn kiện, mắt thấy Từ Quân Nhiên bên người Cát Đại Tráng, đưa tay truyền cho hắn:
- Lão Cát, cậu tìm người đưa sang bên Đảng ủy.
Cát Đại Tráng gật đầu, nhìn thoáng qua Từ Quân Nhiên, quay người đi ra ngoài văn phòng.
Vường Tường Lâm đợi sau khi y đi ra ngoài, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Từ Quân Nhiên, đứng dậy đến trước mặt Từ Quân Nhiên:
- Bí thư Từ, ngại quá, mấy ngày trước tôi xuống làng, không có mặt. ngay đến lúc cậu đến nhận chức tôi cũng không thể nghênh đón, xin đường trách.
Anh ta là lãnh đạo, đã nói như vậy, Từ Quân Nhiên tất nhiên sẽ không để trong lòng, cười nói:
- Trưởng làng khách sáo rồi, ngài công vụ bề bộn, tôi hiểu được.
Vương Tường Lâm chỉ ghế sa lon đối diện, ôn hòa nói với Từ Quân Nhiên:
- Ngồi đi, chúng ta từ từ nói chuyện.
Hai người ngồi trên ghế sa lon, Vương Tường Lâm lấy ra một điếu thuốc, đưa cho Từ Quân Nhiên:
- Thế nào, mấy ngày nay ở Đảng ủy đã quen rồi chứ?
Từ Quân Nhiên cũng không phải đồ ngốc, giơ tay nhận điếu thuốc của Vương Tường Lâm, nhưng không lập tức đốt, mà lấy diêm ra, sau khi đốt giúp anh ta, mới đốt cho mình.
Vương Tường Lâm hút một hơi, sau khi hỏi Từ Quân Nhiên một vấn đề, nửa ngày lại không nói gì, bình tĩnh xem xét, loại trầm mặc này có thể tạo áp lực rất lớn cho người ta, khói thuốc lượn lờ, bay lên trong phòng, lúc sắp lên đến trần nhà, bay ra ngoài, dưới tình huống như vậy, một cán bộ bình thường, chỉ sợ sớm đã không chịu nổi.
Nhưng, đối với Từ Quân Nhiên, cũng không coi là gì, Từ Quân Nhiên từng gặp qua nhiều nhân vật lớn, người khác không nói, ở Trung Hoa có mấy lão gia tạo áp lực cực lớn cho người khác? Cho dù là Tôn lão hay là Tào lão, đó đều là nhân vật lớn tức giận khiến người khác kinh sợ, loại áp lực đó trên người họ, nhưng lớn hơn nhiều so với Vương Tường Lâm một trưởng làng nho nhỏ này.
Cho nên, Từ Quân nhiên tuy rằng rất khách khí cùng Vương Tường Lâm hút thuốc, nhưng không hề có một chút cảm giác mất tự tin nào cả, gió nhẹ mây bay, ngồi yên bất động.
- Cảm ơn trưởng làng Vương quan tâm, mọi thứ với tôi đều khá tốt.
Từ Quân Nhiên thổi ra một hơi thuốc, nói chuyện rất tự nhiên với Vương Tường Lâm.
Vương Tường Lâm lại có chút sững sờ, dường như không nghĩ tới đối mặt với áp lực mình tạo ra này Từ Quân Nhiên lại có phản ưng như vậy, rõ ràng không bị mình ảnh hưởng. Không trách được tên này có bản lĩnh như vậy, cán bộ xuất thân từ trưởng Đảng trung Ương, rốt cuộc không phải người thường.
Nhìn Từ Quân Nhiên, Vương Tường Lâm thổi ra làn khói, cười ha ha nói:
- Không tồi, không trách được có thể nắm được danh hiệu học viên ưu tú trường Đảng Trung ương, không tồi, không tồi, rất không tồi.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo