Ngất, đúng là một nửa nghĩa hiệp thật, thấy của nhà giàu nhưng đút vào túi mình, Tả Thiếu Dương bắt đầu thấy lão già này cũng hay hay, hỏi:” Lão ca, vậy huynh kiếm được không ít tiền nhỉ?”
“ Nói cho ngươi biết, ta còn nghèo hơn ngươi. Trừ tiền cơm thì ta không dư đồng nào cả. Tiền hôm nọ trả ngươi cũng là của tên bộ khoái ta móc túi được.” Phi Thử tiết lộ:
Biết ngay mà, Tả Thiếu Dương tò mò hỏi:” Vậy tiền đi đâu cả rồi?”
“ Quyên góp rồi, toàn bộ đem cho chùa miếu.”
Tả Thiếu Dương há hốc mồm, thiếu điều trật luôn khớp hàm:” Cho chùa miếu làm cái gì?”
“ Ài, năm xưa mẹ ta sinh ra ta, do khó sinh nên kiệt sức hấp hối, cha ta mới ra chùa cầu khấn Phật tổ, hứa nguyện nếu như Bồ Tát phù hộ mẹ con ta bình yên thì xem toàn bộ tài sản quyên cho chùa miếu. Thế là đêm đó mẹ ta bình yên sinh ra ta, cha ta giữ lời, đem toàn bộ tài sản tích góp được quyên tặng, chỉ để lại một ít đủ duy trì cuộc sống. Đến năm ta tám tuổi, cha ta bệnh nặng một hồi, không ai chữa trị được, mẹ ta dẫn ta lên chùa xin Bồ Tát cứu cha ta, mẹ ta sẽ quy y Phật tổ ...” Phi Thử mắt nhìn xa xăm, giọng kể xúc động:
Tả Thiếu Dương chẳng thấy xúc động, còn khó chịu lẩm bẩm:” Bồ Tát thì tin, y sư lại không tin.”
“ Tin y sư thì sao?” Phi Thử thính tai nghe thấy:” Nếu không có cha ta cầu khấn Phật tổ thì ta đã chết trong bụng mẹ rồi.”
Tả Thiếu Dương lảng đi:” Vậy sau thế nào, cha huynh có khỏe không?”
“ Không khỏe, chủ trì nói với mẹ ta, hứa nguyện như vậy không được, không thể lấy quy y phật tổ ra giao dịch, phải có gì đó thực tế.”
Trường hợp này rõ ràng không nên cười, nhưng Tả Thiếu Dương không kìm được, cười phun nước bọt ra ngoài.
“ Ngươi cười cái gì?” Phi Thử sừng sộ nhìn Tả Thiếu Dương:
“ Không có gì, không có gì.” Tả Thiếu Dương hoảng hốt xua tay, lão già này điên lên thì mình toi.
“ Ngươi không kính Phật tổ thì thôi, còn cười, coi chừng bị trừng phạt.”
“ Xin lỗi, xin lỗi, ta không có ý gì đâu.” Tả Thiếu Dương nỗ lực làm bộ mặt nghiêm túc:” Lão ca, nói tiếp đi, ta không cười nữa.”
“ Hừm, mẹ ta không biết làm sao, lần trước cha ta đã quyên hết ra sản vào chùa rồi, nhà chỉ còn đủ ăn, ta liền quỳ xuống hứa nguyện, nói nếu Bồ Tát chữa khỏi bệnh cha ta, sau khi lớn lên, trừ tiền nuôi sống bản thân, ta sẽ quyên hết vào chùa. Sợ Bồ Tát không tin, ta còn thề độc.”
“ Thế là cha huynh liền khỏe lại đúng không?”
“ Hả, sao ngươi biết?”
Tả Thiếu Dương muốn chọc vài câu, nhưng thấy lão già này tin thần phật quỷ thần như vậy, đành đổi giọng:” Bây giờ huynh đang làm thế, chứng tỏ cha huynh khỏi rồi.”
Phi Thử gật đầu:” Không sai chút nào, sau đó cha ta không cần tìm lang trung xem bệnh, không uống thuốc, hai ngày sau liền khỏi, thần kỳ không?”
Tả Thiếu Dương nghe vậy lại thấy ngứa tai, bĩu môi:” Có gì mà thần kỳ, nhiều bệnh không chữa cũng khỏi, như cảm vậy.”
“ Vớ vẩn, cha ta bệnh rất nặng.”
“ Nhiều bệnh tự khỏi, khi phát bệnh không khác gì sắp chết.”
“ Nhưng trước đó lang trung nói hết cứu rồi.”
“ Lang băm nhiều hơn lương y có gì lạ.” Tả Thiếu Dương quyết bảo vệ uy nghiêm của y học tới cùng, làm gì có chuyện chổng mông vái Phật mà lành bệnh, không phải lão võ công cao cường ta cho cái tát để tỉnh người, già rồi còn dại:
“ Còn ngươi gì sao, ngươi là lang băm hay lương y?”
“ Ta, ta có thể tính là một nửa lương y.”
Hai người như hai con gà chọi không ai chịu thua ai, kết quả Phi Thử có lẽ nể mặt ân nhân cứu mạng nên nhịn, hậm hực mất một lúc không nói gì, Tả Thiếu Dương cũng cứng đầu quay mặt đi. Lát sau Phi Thử mới lạnh nhạt lên tiếng:” Hai bình thuốc của ngươi cho ta không tệ, tốt hơn thuốc cũ của ta, có nó bên người ta cũng yên tâm hơn.”
Tả Thiếu Dương muốn nói cần thuốc làm gì, bị thương lên chùa mà cúng cho nó tự lành, nhưng người ta đã thôi rồi, y cũng không gây sự nữa:” Thế để ta làm cho huynh mấy bình.”
“ Tạm thời chưa cần, ta là trộm, không phải cướp, không cần đi đánh nhau với người ta, lần trước là không may thôi. Thuốc này chỉ để đề phòng.”
“ Khi cần cứ nói được.”
“ Tốt.” Phi Thử đột nhiên sáng mắt lên:” Tuyết rơi rồi, hình như còn là tuyết kèm mưa, nếu mưa có phải hay không, ta thích mưa nhất.”
Nói rồi tung mình vọt ra ngoài hành lang, hai tay giang ra, còn xoay một vòng như đứa trẻ con, chẳng hề giống ông già nam sáu chục tuổi đầu.
Tả Thiếu Dương ngửa mặt nhìn trời, cũng cảm giác lạnh hơn, y không ghét tuyết, nhưng lúc này thì y ghét, lạnh run người:” Năm nay tuyết nhiều quá.”
“ Tuyết nhiều tốt chứ, đó là điềm báo được mùa.”
Tả Thiếu Dương nhớ cha mình đã nói thế:” Chắc gì, nhiều nước tạo thành lũ lụt thì mất hết.”
Phi Thử đang đưa tay đón bông tuyết, bực mình quay lại:” Đồ mồm quạ.”
“ Thì đúng thế mà.”
“ Không cãi nhau với ngươi nữa, tuyết ngày càng lớn rồi, ngươi không thích tuyết thì về đi, lão ca đi chơi một mình.”
Phi Thử thả Tả Thiếu Dương xuống ngõ, bản thân vẫn ở trên tường, vẫy vẫy tay, thân hình lóe lên, người biến mất giữa đêm tuyết, Tả Thiếu Dương nhìn theo nhún vai lẩm bẩm :" Lão già này cũng không tệ … ừm, chỉ có điều hơi ngu một chút."
*****
Huệ Dân đường.
Mấy ngày qua Nghê đại phu rất buồn phiền, bởi vì chạy đôn chạy đáo khắp nơi lo lót quan hệ, nhưng kết quả khiến người ta hết sức thất vọng.
Ông ta tới Tùy gia mấy lần, đều bị cho hóng gió ngoài cổng, hạ mình nhũn nhặn, nói hết nước hết cái người ta cũng không cho vào, thậm chí lần cuối cùng còn thả chó cắn ông ta, may mà ông ta vào xe ngựa nhanh, nên không bị cắn.
Đường Tùy gia không thông, đành phải lên nha môn châu phủ.
Hai ngày sau đó bạc trắng phau phau cứ từng hộp từng hộp bay đi, lụa là gấm vóc từng xấp từng xấp biến mất.
Nghê đại phu còn chuẩn bị hậu lễ bái phỏng Chúc Dược Quỹ, nhờ ông ta giúp đỡ, còn mượn hợp đồng ông ta ký với Tả Thiếu Dương.
Trước kia Chúc Dược Quỹ bị bệnh luôn khám ở Huệ Dân Đường, mà Huệ Dân Đường cũng là kênh nhập thuốc chủ yếu của Hằng Xương, hai nhà nhiều năm quan hệ làm ăn qua lại luôn rất tốt, cho nên Nghê đại phu nhờ vả, Chúc Dược Quỹ thoải mái nhận lời làm chứng, thậm chí còn cho mượn hợp đồng ký kết bào chế dược liệu với Quý Chi Đường, có điều cũng nói chứng minh được tám miếng ô đầu không làm chết người, quan trọng nhất vẫn là ở Tả Thiếu Dương.
Đây là điều Nghê đại phu đau đầu nhất, song trước đó phải qua được cửa thứ sử đã, nếu không mọi điều đều vô ích.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo