Thường Khánh đang định cất bước về hướng đó thì đột ngột lùi lại từng bước, quát lên:

- Ai? !

Tôi tiến lên và bảo:

- Đừng hỏi nữa, nó không phải là người mà là một con quỷ, con quỷ của bóng đêm.

- Dạ quỷ?

Nam Cung Phi Yến mở to hai mắt, ngạc nhiên thốt lên.

Ngoại trừ tôi thì không ai trong số họ từng nhìn thấy Dạ quỷ. Mặc dù tôi đã kể qua với Nam Cung Phi Yến nhưng chị ấy cũng không biết rõ về Dạ quỷ. Đây là một sinh vật thể rất kỳ quái, Nam Cung Phi Yến vào lúc ấy bảo rằng chị vốn cho rằng Dạ quỷ chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

- Dạ quỷ? Là thứ gì vậy?

Giữa hai hàng lông mày của Thường Khánh chau lại. Hắn ta hừ một tiếng khinh thường, hình như hắn căn bản không để Dạ quỷ vào mắt, mà thay vào đó lại sải bước lên phía trước.

Trái tim tôi lại sáng lên như gương, hồi đó khi chôn răng nanh của Dạ quỷ ở chỗ này, tôi đã nghĩ rằng sẽ có một ngày như thế này, cũng may là tôi đã chuyển dời trước đấy rồi, bằng không Dạ quỷ sẽ không phải xuất hiện ở đây mà là ở trong trường học.

- Đây là một con quái vật rất khủng khiếp, Thường huynh đệ, nó thật không dễ đối phó đâu. Lần trước cả tôi và miêu nô Khả Khả cùng đánh với nó, đều suýt bị nó...

Tôi hạ giọng nhắc nhở Thường Khánh không được khinh suất, ai mà ngờ tôi lại xem nhẹ tính khí tự cao tự đại của hắn, tôi chưa kịp dứt lời thì hắn ta đã cười khẩy một cái rồi nhảy lên.

Tôi chỉ thấy một luồng sáng màu đen lóe lên trước mặt, tiếng gió tạt thẳng vào mặt. Thường Khánh đã tung ra một đòn oanh kích mạnh mẽ và mục tiêu chính là Dạ quỷ.

Tôi liền trợn tròn mắt, cái này nói đánh là đánh đấy hả, ngay cả màn dạo đầu hay vòng khởi động cũng không có……...

Thậm chí Thường Khánh căn bản đều không biết Dạ quỷ là thứ gì và tại sao nó lại ở đây. Tôi che mắt mình theo bản năng, thầm nghĩ thằng cha này là muốn dâng món bao tử nóng hổi cho con Dạ quỷ này rồi.

Liền sau đó là tiếng hét chói tai. Tôi vội vàng chăm chú nhìn thì thấy người Thường Khánh hóa thành sương mù màu đen, nắm đấm lập lòe đã xông lên. Nam Cung Phi Yến cũng hô lên nhưng không có tác dụng, cú đấm của Thường Khánh cực kỳ mãnh liệt, cát đá trên mặt đất bay tung mù, xác lá tán loạn trong không trung, rõ ràng là một chiêu thật sự, muốn thành công ngay trong một đòn!

Phản ứng của Dạ quỷ có vẻ chậm hơn một chút, đoán chừng nó cũng không ngờ động tác của đối thủ lại nhanh chóng đến vậy, sau khi Trường Khánh đấm một đòn, nó mới cười quái dị một trận, trong âm sương hung ác, Dạ quỷ rít lên một tiếng chói tai, âm sương cuồn cuộn từng cơn. Ngay lập tức một nắm đấm cực đại từ trong sương mù bay ra, trực tiếp nghênh đón Thường Khánh, dễ nhận thấy nó cũng không phục, lại muốn lấy đá chọi đá.

ẦM!

Một tiếng vang cực lớn nổ ra, giống như cho nổ một quả bom trên mặt đất phẳng. Sóng khí vô cùng cuồng bạo xẹt qua mặt tôi, Nam Cung Phi Yến lôi tay tôi nhảy về phía sau mấy chục mét lúc này mới tránh được sóng khí, chỉ thấy một trận sương bụi quay cuồng trên mặt đất đằng trước, toàn bộ khu rừng nhỏ bị bao phủ bên trong, trông vô cùng ngoạn mục.

Hai bóng dáng lập tức nhảy ra khỏi rừng cây, đồng thời đáp xuống mặt phẳng, bộ đồ màu đen của Thường Khánh bay phập phồng, chân khí sôi sục, toàn thân bao trùm một luồng khí cuồng bạo và Dạ quỷ cũng đã hiện ra chân thân, cao hơn Thường Khánh cả một cái đầu, cực kỳ cường tráng, khắp cơ thể đều là bắp thịt màu đỏ sẫm của mồ mả, một đôi cánh thịt duỗi ra từ đằng sau lưng, cặp mắt lóe lên đốm sáng đỏ như máu nhìn chằm chằm Thường Khánh.

Rõ ràng, vừa rồi cuộc đụng độ giữa hai người nhưng thế lực lại ngang nhau.

Ta không khỏi thầm giật mình, một đòn của Thường Khánh lại có uy lực như vậy, nhưng mà hắn có lẽ mới có đạo hạnh mấy trăm năm thôi mà, làm sao có thể tương xứng với một quyền của Dạ quỷ, muốn biết tại sao thì cả tôi và miêu nô Khả Khả đều đánh không lại con Dạ qủy này

Tôi nghi hoặc liếc nhìn Nam Cung Phi Yến, chị ấy rất nhạy bén, thấp giọng bảo:

- Em đừng coi thường Thường Khánh, khi còn nhỏ cậu ấy đã từng nuốt một trái tiên, đừng xem thường đạo hạnh mới mấy trăm năm, thật sự lợi hại hơn chị rất nhiều

À, hóa ra là như vậy, tôi giật mình gật đầu, nếu là như thế, e rằng hôm nay có một trò hay để xem rồi, Dạ quỷ kia cuối cùng cũng gặp được đối thủ.

- Tốt nhất là chị nên nói cho Thường Khánh biết Dạ quỷ này không thể coi thường, nó hoàn toàn không thuộc phạm vi yêu quái, mà là một loại quỷ. Cụ thể thế nào em cũng không rõ, nhưng mà em đoán chừng sợ là nó bất tử bất diệt. Lần trước đầu của nó bị cắt đứt mà vẫn bình an vô sự.

Tôi nhìn chằm chằm vào con Dạ quỷ và nói lớn với Nam Cung Phi Yến.

Thật ra, mấy lời này của tôi chính là muốn nói cho Thường Khánh nghe, nhưng tôi lại không thể nói thẳng ra được, tên này tính tình rất kỳ quái, chi bằng dùng cách này để nói với hắn những điều cần chú ý. Mặc kệ như thế nào, hiện giờ chúng ta tốt xấu thế nào cũng tính là cùng một phe, chẳng phải sao?

Sau khi tôi nói xong, Nam Cung Phi Yến tự nhiên hiểu ý, hé môi cười tượng trưng hét lớn:

- Đệ đệ, em phải cẩn thận đó

Thường Khánh hơi nghiêng đầu, thoáng nhìn về phía tôi, vẻ mặt rất nghiêm túc còn có phần bĩu môi khinh thường, như thể không quan tâm đến, rồi lập tức nhảy lên không trung, rồi lại lao lên. Sương mù màu đen bùng lên, lòng bàn tay Thường Khánh nghiêng ngả nhắm thẳng vào đầu Dạ quỷ mà bổ xuống.

Tôi bực dọc giậm chân, vừa rồi tôi có lòng tốt nhắc nhở, ai mà ngờ thằng cha này cứng đầu đến thế, đã nói có chặt lìa cái đầu Dạ quỷ cũng chẳng hề hấn gì, hắn cứ một mực đi chặt cái đầu của người ta, thế chẳng phải ngoan cố à? Hầy, tôi chưa từng thấy người cứng đầu như vậy, chẳng lẽ xà tinh đều có tính khí này à?

Tôi đang cạn lời, thì thấy cú đấm của Thường Khánh đã giáng xuống nhưng Dạ quỷ lại không hề né tránh, mà thân thể của nó tăng vọt lên một mét, cả người trong thoáng chốc cao lên rất nhiều. Đòn này của Thường Khánh vốn là bổ xuống đầu của Dạ quỷ nhưng lần này lại đúng lúc đánh trúng lồng ngực của Dạ quỷ, sau một loạt tiếng vang giòn giã, thân thể Dạ quỷ khẽ lay động, nhưng nửa bước cũng không thoái lui, đồng thời nổi giận gầm lên một tiếng, đôi cánh đột ngột mở rộng, một đầu toan đâm vào Thường Khánh.

Đây là mánh khóe cũ của Dạ quỷ. Nó có vẻ không có gì đáng kể nhưng tôi biết rõ sức lực cơ bắp của tên này mạnh mẽ không ai bằng. Nếu bị nó đâm trúng, thì không khác gì bị một chiếc xe tải hạng nặng chạy với tốc độ 200 dặm tông phải......

Thường Khánh bất chợt không kịp phòng ngự, khoảng cách lại quá gần, lần này bị đánh phủ đầu, gầm lên một tiếng, trong phút chốc thân hình giống như cánh diều đứt dây, nhảy ra thật xa, mang theo làn khí màu đen phủ đầy bầu trời, Dạ quỷ đuổi kịp ngay sau đó, đôi cánh mở rộng di chuyển, quét sát mặt đất, giống như ma hút máu bóng đêm, khắp cơ thể chớp lóe ánh đỏ đáng sợ, rít lên âm thanh kỳ lạ, móng vuốt tấn công liên hoàng.

Thường Khánh gầm lên giận dữ, thân hình ngừng lại giữa không trung, miễn cưỡng không để rơi xuống, quay đầu vênh mặt thét ầm ĩ, phun ra một đám khí màu đen, liền thấy trong làn khí màu đen xuất hiện một cái đầu rắn to như cái cối xay, toàn thân lấp lánh vảy đen óng ánh. Thoắt ẩn thoắt hiện, cái đuôi khổng lồ cuộn tròn đối mặt với Dạ quỷ

Một cảnh tượng làm cho tôi cảm thấy chấn động lòng người, xem ra vừa rồi Thường Khánh cũng đã biết độ cường hãn của Dạ quỷ, lại hiện nguyên hình, uy thế của cái đuôi khổng lồ quét qua thật hung mãnh, cuồn cuộn nổi lên cơn gió quái dị khắp trời, hung hăng lướt tới đập tan.

Dạ quỷ lại hoàn toàn không quan tâm, chẳng mảy may để tâm đến cái đuôi khổng lồ đang càn quét của Thường Khánh, thân hình của hắn liên tục vút lên, trong mắt lóe lên tia sáng đỏ đáng sợ. Nó giận dữ gầm lên, đối mặt với cái đuôi khổng lồ, bóng dáng của nó đột nhiên mất hút. Thường Khánh đánh vào không trung, khoảnh khắc tiếp theo là trong trời đêm bùng lên thứ ánh sáng màu đỏ, Dạ quỷ không biết thế nào lại xuất hiện phía dưới bụng Trường Khánh, móng vuốt giương ra, dữ dội rống lên rồi chọc vào phần bụng phía dưới lớp vảy

Thường Khánh bất chợt bị thương nặng, thân hình quay cuồng giãy giụa, dấu vết con Dạ quỷ lại biến mất, ánh sáng đỏ chợt lóe liền xuất hiện ở đằng xa, nó nhìn Thường Khánh bị thương thì nở nụ cười quái dị, sau đó mở rộng đôi cánh lại bay lên không trung, từ trên cao nhìn xuống, cả người đỏ bừng bừng, dường như bắt đầu cuộc chiến mãnh liệt lần nữa

Tôi chợt nhớ đến lần trước, cảnh tượng Dạ quỷ khi bị tôi đi mấy đường cấm pháp cũng y như thế này, không khỏi lẫm liệt vội vàng nói với Nam Cung Phi Yến:

- Không hay rồi, Thường Khánh hình như cũng không phải là đối thủ của nó, tên này không phải là một thực thể, nó có thể biến hóa theo ý muốn, lại có đủ sức mạnh vô cùng cường hãn. Bản lĩnh thực thụ của Thường Khánh cũng không thể ngăn được nó.

Vẻ mặt Nam Cung Phi Yến vốn đã rất sốt ruột từ lâu, đã nóng lòng muốn ra tay, ngay khi nhìn thấy Thường Khánh bị thương thêm tôi vừa dứt lời thì chị ấy đã nhảy ra ngoài, hét vào mặt Thường Khánh:

- THƯỜNG ĐỆ ĐỆ LÀM SAO VẬY, ĐỨNG LẤY CỨNG CHỌI CỨNG NỮA, MAU THU CH N TH N LẠI ĐI.

Thường Khánh đã ngã gục trên mặt đất, khí màu đen tỏa ra không ngừng bốc lên, cái đuôi khổng lồ đập đập xuống đất kịch liệt, đầu rắn đầy máu tươi, miệng không ngừng gầm thét dữ dội, dường như để ngoài tai lời nói của Nam Cung Phi Yến. Ngóc đầu lên cao, cơ thể co lại, hắn đã sẵn sàng chiến đấu.

Nhưng tôi biết đòn tấn công này của Dạ quỷ rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ, mà mặc dù Thường Khánh bày ra điệu bộ liều lĩnh, bên dưới hắn ta đã ào ạt chảy máu tươi đỏ sẫm. Đòn tấn công vừa rồi của Dạ quỷ dễ nhận thấy không phải là một trò đùa.

Nam Cung Phi Yến lại không một chút lo lắng lấy ra ngọc Như Ý mà chị đã lấy trộm ở Ngọc Thanh Đại Điện gì đó từ lần trước, nhìn vào con Dạ quỷ và sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Tôi hít một hơi thật sâu và bước tới, đứng cạnh Nam Cung Phi Yến, Thường Khánh cúi đầu liếc nhìn tôi. Ánh mắt sắc bén của hắn như muốn xuyên thủng tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn thân rắn khổng lồ đã thay đổi của hắn nhưng lại nhỏ hơn Xa bà bà rất nhiều, không nhịn được cười:

- Thường huynh đệ, đừng dùng cặp mắt nhỏ quyến rũ đó của anh nhìn tôi nữa, tôi sợ bị anh cắn mất.

Thường Khánh đảo đảo con mắt quái dị, cũng không trả lời, mãnh liệt nhảy lên, thân rắn to lớn liền bay vút lên không trung, hung ác đánh móc sau gáy Dạ quỷ!

Lòng tôi chùng xuống, tên này nóng lòng quá rồi, tôi còn muốn đợi đến khi Dạ quỷ nhào xuống, “đợi quân địch mệt mỏi rồi tấn công” thì ba người cùng nhau đối phó Dạ quỷ, không ngờ Thường Khánh bị một lời nói của tôi khiêu khích mà phản công, tốc độ nhanh lạ thường, hệt như một tia chớp đen trong nháy mắt đã ở trước mặt Dạ quỷ.

Cùng lúc đó, Dạ quỷ cũng nhanh chóng giương cánh, năng lượng tràn đầy mạnh mẽ chém ra, liền sau đó bất chấp sống chết mà lao về phía trước!

 

0.12521 sec| 2430.07 kb