Bãi tập nằm trước tòa nhà thực nghiệm đã có từ rất lâu, trong bóng đêm, tôi một lần nữa ngồi dưới kệ bóng rổ.

Tòa nhà thực nghiệm đằng sau tôi tối om, cũng không còn phòng học nào sáng đèn nữa, ma nữ Lam Ninh u ám của ngày xưa hiện giờ đã là tiên nữ Lam Ninh rồi, chuyện trên đời này, thật là không ai có thể lường trước được.

Tôi ngồi trong bóng tối và châm một điếu thuốc. Chậm rãi rít một hơi, vừa nhớ lại chuyện cũ vừa nghĩ về tương lai, ngay lúc ấy kim đồng hồ chỉ đến chín giờ mười lăm phút, cuối cùng Nam Cung Phi Yến cũng đến.

Chị ấy lại mặc cả “cây” màu đen bó sát người, khí chất này lập tức thay đổi từ tiên nữ cổ phục lúc trước thành nữ hiệp áo đen, tôi dập đầu thuốc đứng dậy nói:

- Muộn 15 phút, thành thật khai báo, chị làm gì mà bây giờ mới đến?

Tôi vốn định mở miệng đùa tí thôi nhưng không nghĩ Nam Cung Phi Yến lại đầy vẻ nghiêm túc:

- Đừng nhắc nữa. Vừa rồi đi đến ký túc xá nữ, phát hiện có chút vấn đề nên đi xem xét một phen. Không ngờ lại bị chậm trễ.

- Chị phát hiện được cái gì?

Lòng tôi có hơi dao động, lẽ nào chị cũng nhìn thấy ma nữ đang tắm sao?

- Chị phát hiện ra... mà thôi, nói với em cũng không hiểu đâu. Đã không sao rồi. Chúng ta đi thôi. Chị đã hẹn với Thường Khánh vào chín giờ mười lăm tối nay. Bây giờ trễ mất rồi.

Nam Cung Phi Yến không hề nói nhiều với tôi, kéo tôi đi ra bên ngoài.

Tôi liếc nhìn về phía ký túc xá nữ, cũng không nói gì, nhưng nhìn dáng vẻ của Nam Cung Phi Yến, chị ấy chắc chắn đã biết điều gì đó, ít nhất, vừa rồi chị ấy nhất định đã phát hiện ra ma nữ...

Có điều tôi vẫn cùng chị đến phần mộ của Hoàng Bì Tử trong một khu rừng, tôi đi theo sau Nam Cung Phi Yến. Dần dần tôi bước đến một nơi có chút quen thuộc, nơi này đã lộn xộn ngổn ngang. Tôi ngẩng đầu lên liền nhận ra, đây chẳng phải là chỗ mà lần trước chúng tôi đã di dời phần mộ cho Gia Cát lão quỷ sao?

Nhưng mà lúc này nó đã bị phá hủy hoàn toàn, cây cối gãy đổ, ngải cỏ ngã rạp trên đất, mặt đất bị đào sâu hơn một mét, nhất là vị trí ban đầu của ngôi mộ của Gia Cát lão quỷ đã bị lật tung.

Tôi nhớ lần trước đến đây, tôi tình cờ nhìn thấy một con trăn đen to lớn đang quấy nhiễu long trời lở đất một trận, nói vậy đây chính là hiện trường rồi, chỉ là tôi không biết, Nam Cung Phi Yến đến chỗ này để gặp Thường Khánh, liệu có liên quan đến Gia Cát lão quỷ không

Đang nghĩ đến đây thì Nam Cung Phi yến đã dừng lại ở đằng trước, hai mắt nhìn trong bóng đêm, chưa kịp lên tiếng thì đã thấy một người vòng từ đằng sau một thân cây mà đến.

Người này mặc đồ đen, bộ mặt u ám, ánh mắt dữ tợn như cú, nhưng lại là một thanh niên khá anh tuấn, chính là Thường Khánh.

Nam Cung Phi Yến liền nở nụ cười khi vừa nhìn thấy Thường Khánh, bước tới kéo lấy cánh tay hắn rồi nói:

- Thường đệ đệ, đã lâu rồi không gặp em, đợi có sốt ruột không?

Sắc mặt Thường Khánh không thay đổi, cũng không nhìn Nam Cung Phi Yến, nhưng ánh mắt lại có phần không tự nhiên, ngoài miệng thì thào hai chữ:

- Không sao...

Nam Phi Yến cười hỏi tiếp:

- Thế nào, trong nhà gần đây thế nào rồi?

Thường Khánh không nói không rằng, hai mắt lại nhìn tôi chằm chằm, Nam Cung Phi Yến Phi Yến gọi hắn mới phản ứng lại, lắc đầu:

- Ở nhà vẫn ổn, chỉ là cha em nghiêm lệnh bất cứ ai cũng không được tự tiện ra vào. Chẳng qua em là ngoại lệ, ông ấy cũng không quản nổi em đâu. Nhưng em muốn hỏi hắn ta vài câu.

Thường Khánh nói rồi lại nhìn tôi đăm đăm, tôi có chút không được tự nhiên cũng đối diện với hắn, Thường Khánh cười lạnh một tiếng:

- Mấy ngày trước, là anh tới đây dẫn lão già kia đi phải không?

Tôi gãi gãi đầu, không thừa nhận cũng không phủ nhận, hỏi lại:

- Lão già nào chứ, tôi không hiểu anh đang nói cái gì

- Hừ, đừng làm bộ làm tịch, tôi có thể ngửi thấy hơi thở của anh, mới mấy ngày trước vẫn còn ngay chỗ này, lão già họ Gia Cát đó, anh dám nói là chưa từng nhìn thấy hắn xem?

- Ờ, anh nói Gia Cát đó... tên lão ta là gì nhỉ? À, hình như là Gia Cát Khổng Minh. Đúng rồi, anh nói tôi mới nhớ, quả thực là tôi đã nhìn thấy một lão quỷ ở đây. Thế nào, lão ấy bỏ đi rồi ư? Vậy thì liên quan gì đến tôi?

Tôi cố ý giả bộ dạng không biết gì, Thường Khánh trừng mắt nhìn tôi, tiến lên phía trước hét lớn:

- NÓI NHẢM, TỪ TRƯỚC ĐẾN GIỜ CHƯA TỪNG CÓ AI ĐẾN Đ Y, HƠN NỮA LÃO QUỶ ĐÃ BỊ NHỐT TỪ RẤT L U, NẾU KHÔNG PHẢI MÀY GIỞ TRÒ NGU XUẨN THÌ LÀM SAO LÃO CHẠY THOÁT ĐƯỢC?

Tôi dang hai tay ra vẻ vô tội đáp lại:

- Đùa gì vậy, anh đừng cắn người bậy bạ được không, được rồi, tôi đã từng ở đây thì làm sao, lẽ nào anh thấy tôi thả lão quỷ gì đó à?

- PHÀM LÀ KẺ NÀO DÁM ĐẾN Đ Y ĐỀU TÌNH NGHI, MÀY LÀ KẺ ĐẦU TIÊN CÓ HIỀM NGHI LỚN NHẤT!

Hắn ta nổi giận đùng đùng hét vào mặt tôi

Tôi cũng phì cười, khoanh vai nói:

- Cảnh sát phá án còn phải đưa ra một số chứng cứ mới giải quyết được vụ án. Nói mà không bằng không chứng thế này, không được nói lung tung. Hơn nữa, lão quỷ đó đã sống ở đây nhiều năm, lão có tự do của lão, anh dựa vào cái thá gì mà tự ý trói buộc tự do của người khác? Hơn nữa, lão đã là một người chết thì có nha môn âm ty của chính mình, thổ địa gia quản lão. Chẳng lẽ anh đã làm chủ vùng đất này rồi sao?

Thường Khánh phẫn nộ quát:

- MÀY LÀ CÁI QUÁI GÌ MÀ QUẢN CHUYỆN CỦA TAO? !

- Hừ, vậy anh là thứ gì mà xen vào chuyện của tôi, cho dù tôi thả lão quỷ thì anh có thể làm gì tôi?

Tôi nghe hắn phun ra mấy lời đó cũng nổi cáu, ngay lập tức bật lại một câu

Sắc mặt Thường Khánh thay đổi rõ rệt, trên mặt đất bằng phẳng chợt nổi lên một trận cuồng phong, đất đá bay mù trời, nhìn ánh mắt hắn không đúng, tôi bất giác nheo con mắt, nghĩ thầm: Hay lắm, con trăn đen to lớn này sắp hiện nguyên hình rồi sao?

Nhưng, hừ, dù có ở hình dạng ban đầu cũng không thành vấn đề. Tôi đã từng thấy cấp độ Xa bà bà trước đây, lẽ nào tôi còn sợ một con rắn đen bé nhỏ này ư?

Tôi lùi về phía sau hai bước, thuận tay đeo Huyết Ngọc Ban Chỉ lên, đồng thời tôi theo bản năng mà sờ sờ Trảm Long Thoi nằm trong túi Càn Khôn, nếu hắn ta khinh suất thì tôi thực sự không khách khí nữa

Ngay lúc này, Nam Cung Phi Yến đứng chặn ngay trước mặt Thường Khánh, giơ tay tát cho hắn một bạt, Thường Khánh sửng sốt kêu lên:

- Chị, sao chị lại đánh em?

Nam Cung Phi Yến mày liễu nhướng lên, quát lớn:

- Em điên rồi à? Động tay động chân cái gì? Bọn chị đến đây để giúp em. Em lại lôi ra ba cái lão quỷ với không lão quỷ, không còn muốn tìm Gương Luân Hồi nữa phải không?

Tìm Gương Luân Hồi? Trong lòng vừa động, thì thấy Thường Khánh lại càng phẫn nộ hơn, hắn chỉ vào tôi quát lớn:

- CHỊ BIẾT KHÔNG, CHÍNH LÀ DO HẮN PHÁ ĐÁM, BẰNG KHÔNG EM ĐÃ SỚM NGHĨ RA CÁCH TÌM GƯƠNG LU N HỒI RỒI. THẰNG NÀY LẦN NÀO CŨNG ĐỐI NGHỊCH EM, EM NGHI NÓ CHÍNH LÀ CỐ Ý, CHỊ CÒN GIÚP CHO NÓ!

Nam Cung Phi Yến từ tốn giải thích:

- Chị không phải giúp cậu ấy, đồ ngốc nhà cậu, chẳng lẽ không nhìn ra chị đang giúp em sao? Hơn nữa giữa chúng ta không có chuyện ai giúp ai, hiện tại mọi người nên cùng nhau cố gắng, đối phó với Phúc Duyên Trai, một trong số đó chính là lấy lại Gương Luân Hồi. Còn nhiều việc khác đang chờ chúng ta làm, em bây giờ chỉ vì chuyện nhỏ nhặt như thế mà đã dễ kích động thì sau này làm sao làm nên chuyện lớn?

Những lời nói được Nam Cung Phi Yến thốt ra đầy công bằng và chính trực, âm vang đanh thép, từng lời từng chữ đều đâm thẳng vào tim người, Thường Khánh mở to mắt nhìn Nam Cung Phi Yến, vẻ mặt hình như vẫn có vẻ không phục nhưng hắn nói gì nữa, nghiến chặt răng, đưa mắt nhìn chằm chằm Nam Cung Phi Yến rồi lại nhìn sang tôi, cuối cùng khịt mũi, giậm chân bực dọc chỉ vào tôi:

- Vậy chị kêu hắn nói ra tung tích của lão quỷ Gia Cát, chúng ta cùng bàn bạc nghiêm túc.

Tôi cau mày hỏi vặn:

- Anh cứ luôn hỏi Gia Cát lão quỷ làm gì thế, chẳng lẽ trong nhiều năm như vậy ân oán giữa các người vẫn chưa buông bỏ được à? Nếu là tôi, tôi sẽ dùng mọi sức lực để đối phó với Phúc Duyên Trai. Lấy lại Gương Luân Hồi từ chỗ bọn chúng mới là có bản lĩnh, nhìn chằm chằm vào một lão quỷ đã chết hơn hai trăm năm, anh thấy có thú vị không?

Thường Khánh bực tức quát:

- Mày biết cái rắm gì, nếu không tìm được lão quỷ kia thì làm sao tao có thể tìm được Gương Luân Hồi? !

Hả? Khi hắn ta nói ra câu này, tôi không khỏi ngây cả người, muốn tìm được Gương Luân Hồi thì phải tìm lão quỷ Gia Cát giúp đỡ?

- Hóa ra là như vậy, nhưng mà tôi vẫn chưa rõ lắm, anh có thể nói rõ hơn được không?

Tôi nghi hoặc hỏi.

Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi, trên mặt đầy vẻ giận dữ, Nam Cung Phi Yến thở dài, vỗ nhẹ hắn một cái rồi bảo:

- Ngồi xuống, có gì ngồi xuống rồi từ từ nói, đừng gấp gáp, mọi người đều là người một nhà, sao mà cứ như kẻ thù thế?

Lời nói của chị ấy rất hữu ích, con trăn đen to lớn tính khí hung dữ Thường Khánh này trước mặt Nam Cung Phi Yến trông như một con rắn ngoan ngoãn, mặc dù vẻ mặt không thoải mái nhưng hắn vẫn ngồi xuống để xoa dịu cơn giận của mình, nhưng không thèm nhìn tôi nữa, quay sang Nam Cung Phi Yến, hắn hỏi:

- Về chiếc Gương Luân Hồi của nhà em, chị biết phải không.

Nam Cung Phi Yến gật đầu, ôn nhu đáp:

- Ừm, chị biết.

Thường Thanh định mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại thấy Nam Cung Phi Yến đang nhìn mình mà cười đầy dịu dàng, nhất thời như bị mắc xương cá, câu nói đang bị kẹt ở cổ họng không lên xuống được, quay đầu lại hung ác nhìn tôi. Tôi nhún vai vô tội, ra vẻ tôi chưa nói hay cử động gì. Hắn hừ một tiếng mới quay đầu lại, tiếp tục đối mặt với Nam Cung Phi Yến.

Tôi không khỏi buồn cười, bản thân ngượng ngùng khi đối mặt với Nam Cung Phi Yến lại quay đầu trợn mắt nhìn tôi cái gì? Nhưng tôi cũng không để ý hắn ta, biết hắn đang tìm dũng khí cho mình đây mà.

- Thật ra, hai trăm năm trước, Gương Luân Hồi vốn là của lão quỷ Gia Cát, về sau lão chết đi, Gương Luân Hồi rơi vào tay gia đình em. Nhưng nói thật, bọn em hoàn toàn không rõ về tác dụng của Gương Luân Hồi lắm, cũng không tài nào phát huy được công hiệu lớn nhất của nó, nếu không lần trước cũng không bị người khác đoạt đi một cách dễ dàng như vậy, cho nên em nghĩ nếu muốn giành lại Gương Luân Hồi, e rằng lão quỷ Gia Cát phải tự mình ra mặt. Nhưng em đã đến đây mấy lần đều bị lão từ chối, sau này khi quay lại lần nữa thì phát hiện tên cáo già ngày xưa đã trốn mất….

Tôi kinh ngạc đực người ra, sao những gì Thường Khánh kể lại có chút khác biệt với những gì mà lão ma Gia Cát đã nói?

Thường Khánh vẫn đang đầy bực tức mà kể lại, từ miệng hắn ta, tôi biết được một phiên bản khác của câu chuyện về chiếc Gương Luân Hồi...

 

0.12538 sec| 2434.094 kb