Tôi cùng Nam Cung Phi Yến ra khỏi đại điện, nhảy xuống núi lại thấy bên trong sơn cốc có một quảng trường nhỏ, trên đó có một cái lò bát quái bằng đồng rất cao, lửa cháy bập bùng, khói tỏa nghi ngút, trước lò có một người đang không ngừng bận bịu làm cái gì đó.

Nhìn người này lúc thì thêm thứ gì đó vào lò bát quái, lúc thì trầm ngâm suy tư, có lúc lại cười phá lên đầy quái dị. Nhưng nhìn kỹ một chút thì thấy một chân của người này đang trói bằng một sợi xích sắt lớn, một đầu xích được nối với một tảng đá khổng lồ có thể nặng đến nửa tạ. Phạm vi hoạt động của người này bị hạn chế, bị ràng buộc ở một nơi rất nhỏ này.

Khi tiến lại gần tôi mới nhận ra, người này chính là luyện cốt sư Mã Cửu.

Lúc này tôi mới té ngửa nhớ ra, trước đây Mã Cửu bị Nam Cung Phi Yến đưa đến Hồ cốc giam cầm, nhưng không ngờ hóa ra là ở đây.

Nam Cung Phi Yến dẫn tôi xuống trước lò bát quái và hét vào phía trước mặt:

- Mã Cửu, ngươi xem ai đến này?

Nhưng Mã Cửu lại bất động nhìn chằm chằm vào cái lò, không ngừng khua tay múa chân, như thể đang nghiên cứu điều gì đó. Biểu cảm và phong thái tập trung, thật giống một nhà khoa học.

Nam Cung Phi Yến hét lên mấy tiếng, rốt cuộc ông ta mới giống như đã nghe thấy, liền ngẩng đầu lên nhìn chúng tôi, vẻ mặt có chút lờ đờ, ngẩn người một hồi mới có phản ứng. Trong ánh mắt đó toát ra một thần sắc quái dị, chỉ vừa liếc nhìn bọn tôi, lại vội vàng cúi đầu.

Ông ta lại có vẻ hơi ngượng ngùng, trong lòng tôi dao động, vừa cười vừa mở lời:

- Mã Cửu, đã xa cách nhiều ngày, ông ở đây lao động cải tạo có tốt không?

Kỳ thực tôi cũng không nói gì sai, nhưng đó cũng không phải là lao động cải tạo, Mã Cửu không nói, cũng không phản ứng.từ trong túi lấy ra một thứ gì đó rồi ném vào trong lò bát quái, sau đó ầm một tiếng, ánh lửa bùng lên, cháy mạnh cả một vùng trời. Khói tỏa mịt mù, phảng phất bay lên trời.

Tâm tính tên này dường như có phần không hài lòng, Nam Cung Phi Yến tiến lên nói:

- Mã Cửu, Tử Uẩn Đan luyện ra sao rồi?

Mã Cửu ngửa đầu trông lên bầu trời, lúc này mới rì rì trả lời:

- Luyện chế Tử Uẩn Đan rất phiền phức, hơn nữa bảy bảy bốn mươi chín ngày mới có thể cho ra lò. Từ lần thu thập nguyên liệu đến nay cũng chỉ vừa đúng một tháng. Quay về chờ tiếp đi, nóng vội không ăn được đậu phụ nóng, cũng luyện không ra đan dược tốt.

Giọng điệu của ông ta trái lại rất là bình tĩnh, chỉ là gương mặt ông ta đầy vết bỏng, lúc nói ra mấy câu này cũng hoàn toàn nhìn không ra biểu cảm gì.

Nhưng mà, Tử Uẩn Đan, đó là thứ gì?

Nam Cung Phi Yến cũng không vội, gật đầu đáp:

- Được rồi, đến ngày đó ta tự nhiên sẽ tới. Nếu như ngươi thật sự có thể luyện ra Tử Uẩn Đan, ta liền làm chủ thả ngươi được tự do.

Tôi vội vàng đưa mắt nhìn Nam Cung Phi Yến, khó khăn lắm mới bắt được ông ta, tại sao lại thả đi?

Mã Cửu vẫn không chút biểu cảm, nhưng trên mặt hình như co giật một hai lần, liền quay người sang chỗ khác, không nói nữa.

Nam Cung Phi Yến cũng không buồn nói thêm, giật tay tôi nhỏ giọng nói:

- Được rồi, đi thôi.

- Nhưng, ông ta, ông ta không thể...

Tôi chỉ vào Mã Cửu mà nói, nhưng Nam Cung Phi Yến lại phớt lờ tôi và đưa tôi đi bay lên không trung một lần nữa, bay xa khỏi sơn cốc.

Thân thể trên không, tôi ngoảnh đầu nhìn lại, lò luyện bát quái ở đó còn đang bốc cháy khói lửa, Mã Cửu cô quạnh đứng trước lò, hình dáng bất động như một pho tượng.

Chuyến đi đến Hồ cốc lần này đã khiến lòng tôi nảy sinh vô số niềm nghi hoặc. Nam Cung Phi Yến mang tôi ra khỏi sơn cốc một cách nhanh chóng, xuyên qua một lớp sương mù, rất nhanh đã đến bên ngoài Hồ cốc. Sau đó chậm rãi hạ xuống đất, tôi quay lại và nhìn lần nữa. Hồ cốc trông giống chốn thần tiên vừa rồi đã biến mất, trước mặt tôi vẫn là một ngọn núi lớn bình thường.

Thật là tiên gia, tôi không khỏi thầm kinh ngạc, Nam Cung Phi Yến ở bên cạnh trông ra ngọn núi mênh mông này, thở dài một tiếng, xoay người nói:

- Đi thôi, Tiểu Thiên.

- Chúng ta đi đâu?

Tôi vô thức hỏi.

Chị ấy trầm mặc một lúc rồi lắc đầu:

- Chị cũng không biết, thì... trước tiên là trở lại trường học

Tôi cau mày hỏi lại:

- Rốt cuộc chị đang làm cái gì, mẹ chị...

Nam Phi Yến lắc lắc đầu:

- Bà ta không phải mẹ chị

- Không phải mẹ của chị? Có nghĩa là gì? Vậy bà ta là...

- Đừng nói nữa, chỗ này cách Hồ cốc quá gần. Chúng ta quay về rồi tính.

Chị ngắt lời tôi và nói.

Vừa nói chị lại nhìn về phía ngọn núi lần nữa, buồn bã cười, như là đang nói với ai, trầm giọng nói:

- Mẹ à, con vẫn sẽ trở về, con nhất định sẽ không khiến người thất vọng, huyết mạch Thiên Hồ chín đuôi mãi mãi sẽ không đoạt tuyệt.

Tôi nhìn Nam Cung Phi Yến, ánh mắt chị ấy kiên định, lời nói chắc nịch như đinh đóng cột

Tôi mơ hồ có chút bất an.

...........

Suốt dọc đường, hai chúng tôi không gọi xe, chị cũng không có dùng phép ngự phong phi hành, thay vào đó cùng tôi chậm rãi bước bộ về hướng quay về, vừa đi chị vừa kể cho tôi nghe chuyện đã xảy ra với mình mấy ngày qua. Một bí mật mà chị đã che giấu trong nhiều năm.

Chị ấy kể rằng vài ngày trước chị đã luôn bận rộn giải quyết một số công việc trong gia tộc, và đối phó với đám người đến từ Tống Đường Đông Bắc.

Hóa ra mấy ngày qua, từ lúc Hồ cốc xảy ra chuyện, nhiều nhóm người từ quan ngoại tới, thiên hạ yêu quái là một nhà, đặc biệt tộc Thiên Hồ lại là tộc giỏi nhất trong Hồ Tiên, là đại giáo chủ của Đông Bắc Dã Sơn. Hồ Tam Thái Gia sớm đã biết nơi này có chuyện nên đã liên tiếp cử người đến Hồ cốc thăm hỏi.

Mặc dù Hồ cốc không muốn họ can thiệp vào việc này, nhưng mọi người vốn là đồng đạo, lại có tâm tốt ý tốt. Ngoài ra, tộc Thiên Hồ và quan ngoại cũng có quan hệ dây mơ rễ má. Cho nên, Nam Cung Phi Yến mấy ngày nay từ đầu đến cuối bận bịu tiếp đãi. Ban ngày còn phải quay lại để lên lớp. Quả thực là bận đến sức đầu mẻ trán.

Những người đến chia buồn lần lượt rời đi, người cuối cùng kéo đến chính là ông lão râu trắng, Hồ Cửu Gia, thâm niên rất cao, Nam Cung Phi Yến cũng phải gọi là chú Cửu.

Hồ Cửu Gia này từ sau khi đến đây đã ở lại Hồ cốc nhiều ngày. Lão luôn trông coi Nam Cung Phi Yến, có thể nói rằng một bước cũng không rời. Đó là lý do tại sao lúc trước tôi vào Hồ cốc mới gặp được lão, mà còn được lão dẫn đi gặp Nam Cung Phi Yến.

Tôi hỏi Nam Cung Phi Yến tại sao Hồ Cửu Gia lại luôn theo sát chị ấy? Tại sao lại trông chừng chị?

Chị thở dài trả lời:

- Bởi vì ông ấy và Yến phu nhân đều không muốn chị vào Ngọc Thanh Động gặp mẹ chị.

Khi tôi nghe những lời của chị ấy, trái tim tôi bất giác run lên, lời nói này là sao? Yến phu nhân chẳng phải là mẹ chị ấy hả? Tại sao lại nói Yến phu nhân không cho chị ấy vào Ngọc Thanh Động là vì không muốn chị thăm mẹ mình?

Câu nói này có điểm giống câu líu lưỡi, tôi hỏi chị, lẽ nào là vì Yến phu nhân đang bế quan trong đó nên không cho chị vào không?

Chị ấy lắc đầu bảo, Yến phu nhân là Yến phu nhân, mẹ chị là mẹ chị. Họ….. vốn không phải là một người

Hả, tôi càng ngạc nhiên hơn, cảm giác đầu óc cứ ong ong, đây có nghĩa là gì, Yến phu nhân không phải mẹ của chị ấy?

Tôi lại thử thăm dò:

- Ý chị là, Yến phu nhân không phải là mẹ của chị? À, cái này em cũng biết, lần trước bà ấy chẳng phải nói chị là được nhặt được sao, nhưng chị cũng đừng bận tâm, dẫu sao sau ngần ấy năm, bà ấy đối với chị cũng tốt…….

Chị cười khổ một tiếng:

- Em đừng nói nhảm nữa. Nếu em đã vào hang động đó, chị tin là em cũng nên biết rồi, chị cũng không giấu diếm em, Yến phu nhân hiện tại thật ra hoàn toàn không phải là Thiên Hồ phu nhân, không phải Thiên Hồ chín đuôi năm đó, tất nhiên cũng không phải mẹ của chị

Tôi bàng hoàng:

- Lại, lại có thể như vậy hả? Rốt cuộc bà ta là ai, còn mẹ chị, bà ấy thế nào rồi?

- Bà ấy chính là... chị em của mẹ chị, Yến Thanh Tuyết, từ nhỏ chị đã gọi bà ấy là dì Tuyết, cũng chính là người đã giới thiệu chị vào trường học

- Hả, ý chị là bà ấy chính là phó hiệu trưởng của chúng ta?

Tôi há hốc mồm kinh ngạc, hiệu phó của chúng tôi, mặc dù tôi đã từng nhìn qua từ xa, cũng không xuất hiện, nhưng vào lúc này nghe chị ấy đột ngột nói thế, Yến phu nhân mà tôi đã gặp mặt hai lần, lại chính là phó hiệu trưởng của chúng tôi, mọi thứ như tiếng sét đánh ngang tai…...

Nam Cung Phi Yến cười nhạt:

- Phải, em cũng có thể gọi dì là hiệu phó, mà mẹ chị kỳ thực đã, đã ở trong Ngọc Thanh Động đó, không biết gì không cảm thấy gì, lạnh lẽo đơn độc nằm đó đã hơn 100 năm.

Tôi sững sờ khi nghe những lời chị ấy vừa thốt ra, cả người cứng ngắc, theo lời chị kể thì có nghĩa là mẹ chị, cũng chính là Yến phu nhân thật, đã nằm trong Ngọc Thanh Động hơn 100 năm rồi và không biết hay cảm thấy gì, chẳng lẽ là nói Yến phu nhân đã chết hơn trăm năm?

Nhưng mà, Yến phu nhân kia, trong trận chiến ở Hồ cốc lần trước, ở trước mặt Liễu Vô Ngôn, rõ ràng là...

Tôi sửng sốt nhìn Nam Cung Phi Yến, buộc miệng thốt lên:

- Cuộc chiến ở Hồ cốc lần trước, Yến phu nhân, lẽ nào bà ấy, lẽ nào... bà ấy thực ra chính là…....

Tôi có chút nói năng lộn xộn, Nam Cung Phi Yến không đợi tôi nói xong liền gật đầu:

- Ừ, em đoán đúng rồi. Dì Tuyết vốn là một Thiên hồ tám đuôi. Cho nên, ý nghĩ tự đoạn một đuôi của mình vốn chỉ là đánh lừa Liễu Vô Ngôn với Trai chủ Phúc Duyên Trai chết tiệt kia.

- Nếu nói như vậy, Thiên Hồ chín đuôi trên thực tế vẫn còn tồn tại phải không?

- Thiên Hồ chín đuôi vẫn luôn tồn tại. Còn nhớ những gì chị vừa nói trên núi không? Huyết thống của Thiên Hồ chín đuôi sẽ không bao giờ bị đoạn tuyệt.

Chị thấp giọng nói, giọng điệu rất nhỏ nhưng vô cùng cương quyết.

- Chị, vậy ý của chị là, không phải chị muốn……..

Ta hoàn toàn rối rắm, tôi hơi nghĩ đến ý đồ của Nam Cung Phi Yến, nhưng lại không biết nên nói như thế nào.

- Ha ha, lại bị em đoán ra rồi. Thực ra dì Tuyết và Hồ Cửu Gia muốn ngăn cản mục đích của chị, chính là không muốn chị như thế này, nhưng mà chị không thế này thì không được. Bởi vì, em biết đấy, chỉ có Thiên Hồ chín đuôi mới có thể đối đầu với trai chủ Phúc Duyên Trai, trăm năm trước, mẹ con chị... đã rời đi như thế...

Chị ấy chưa nói hết câu mà giọng đã run run, tôi chợt hiểu ra mọi chuyện.

Nam Cung Phi Yến muốn có được quyền thừa kế của Thiên Hồ chín đuôi, hoặc có thể nói, thừa hưởng công lực của mẹ chị, để cô sở hữu được khả năng chống lại Trai chủ Phúc Duyên Trai.

 

0.11740 sec| 2434.188 kb