Trong núi này có thể tìm được gì cơ chứ?

Dĩ nhiên đấy là tôi cho rằng là như thế, nhưng Tiểu Bạch thì lại không cho là như vậy. Cậu ta nói nơi này mặc dù hoang sơn dã lĩnh, nhưng lúc nãy Gia Cát lão quỷ cũng đã nói, nới này còn có những con quỷ khác, nếu có quỷ sẽ có mộ, có mộ thì sẽ có đồ cúng, nếu may mắn thì sẽ gặp được mộ nào có ít bánh bao, táo thối, đến lúc đấy hãy đánh lừa con quỷ kia rồi lấy của nó về.

Tôi không nói lên lời, hóa ra chủ ý của lão ta là như vậy. Nhưng mà nghe nói ngọn núi hoang này rất hiếm người lui tới, không biết đã bỏ hoang bao nhiêu năm rồi, làm sao có thể có người lên núi cúng bái cơ chứ?

Nhưng mà Tiểu Bạch nói cũng đúng, có được hay không phải thử vận may một chút, mặc dù trong lòng tôi biết rõ, coi như thật sự nhặt được đồ gì đó ở mộ của người khác, trở về cũng là sẽ gây phiền toái cho Gia Cát lão quỷ, nhưng mà lừa gạt quỷ, cái gì mà gọi là lừa gạt quỷ gì chứ? Đây chỉ là dụ dỗ lão vào mộ. Sau đó quay lại sẽ bổ sung sau mà thôi.

Cứ như vậy, tôi và Tiểu Bạch không có mục đích đi loanh quanh trong núi, nhìn thời gian, đã một tiếng rưỡi trôi qua kể từ khi chúng tôi lên núi, tôi đoán chắc là phải trả thêm tiên cho Kha Nam, nhưng cũng phải chịu, vì tôi để xe taxi chờ quá thời gian mà.

Hai chúng tôi đi loanh quanh nửa ngày, nơi hoang sơn dã lĩnh này không có gì cả, nhưng mà vẫn tìm được mấy cái mộ giống nhau, nhưng đã sớm sụp đổ thảm đến không nỡ nhìn, bia mộ thì đã sụp đổ, quan tài cũng mục nát, thỉnh thoảng còn thấy một ít xương trắng lộ ra ở bên ngoài, có lẽ do lũ chó hoang đào ra ngoài gặm.

Trong trường hợp này, dĩ nhiên là không thể nhặt làm đồ cúng, nếu như lần này thứ tôi muốn chôn là một con chó thì tôi nhặt những những mảnh xương này về, có lẽ còn có thể dùng…

Đi được nửa ngày, cuối cùng vẫn thất bại, Tiểu Bạch vẫn muốn tìm, tôi ngăn cản cậu ta nói:

- Quên đi, nơi này vốn không tìm được đồ cúng.

Tiểu Bạch gãi đầu một cái nói:

- Nếu không chúng ta nhặt đá về đi.

Tôi sững sờ nói:

- Đó cũng coi là đồ cúng?

Cậu ta nói:

- Không phải đồ cúng, nhưng mà không phải Gia Cát lão quỷ đã từng nói sẽ có những con quỷ khác bắt nạt ông ấy sao? Nhặt cho ông ấy ít đá, để ông ấy giữ làm vũ khí phòng thân…

Tôi toát mồ hôi, cúng đá cho quỷ, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy, tôi lắc đầu nói:

- Đừng nói chuyện nhảm nhí, thật ra lúc nãy tôi nghĩ nếu có thể hái mấy quả dại cũng có thể làm đồ cúng, đáng tiếc, bây giờ mới là đầu xuân, cái cây nào cũng chỉ mới đâm chồi, không có trái cây.

Tròng mắt của Tiểu Bạch đảo một vòng, đột nhiên nói:

- Tiểu ca, tôi chợt nghĩ ra biện pháp này, không biết anh có dám đi hay không.

- Biện pháp, biện pháp gì?

Tôi nghi ngờ nói, Tiểu Bạch hạ thấp giọng nói:

- Chúng ta đi tìm Thường thợ săn, anh ta ở trên núi săn thú, nhất định là có đồ ăn, xin ông ấy hai miếng thịt, hẳn không phải là việc khó đúng không? Chỉ cần ông ấy đáp ứng thì chúng ta sẽ giúp ông ấy một việc, tôi nghĩ cũng không có vấn đề gì.

Tôi vừa nghe biện pháp của cậu ta nói, liền liên tục xua tay nói:

- Không được, không được, cậu chớ nói mấy lời bậy bạ, mới lúc nãy tôi không để Gia Cát lão quỷ đi sâu vào trong núi chính là vì muốn tránh phiền toái, cậu lại nói, muốn tự đưa mình tới cửa. Cậu nghĩ Thường thợ săn sẽ dễ nói chuyện vậy à? Hơn nữa, anh ta là một lão cương thi đã sống hơn ngàn năm, thợ săn chẳng qua chỉ là để ngụy trang thân phận, như vậy cậu cho rằng anh ta còn cần săn thú ăn cơm hay không?

Tiểu Bạch nói:

- Coi như là lão cương thi, nhưng cũng phái có thức ăn chứ, coi như ông ấy không săn thú không ăn cơm, thì còn phải hút máu đúng không, tiểu ca chẳng lẽ anh sợ ông ta sao?

Tôi thở dài nói:

- Tôi không phải là sợ ông ta, tôi sợ ông ta tìm phiền toái cho tôi, bây giờ chúng ta đã có quá nhiều chuyện rồi, hơn nữa nếu ông ta tới hỏi, làm sao giúp ông ta giải quyết vấn để cổ mộ cương thi thì tôi phải nói làm sao?

- Quả thực là ông ta cũng không thể ăn thịt chúng ta… Nếu không như vậy đi, nếu ông ấy không muốn nhìn thấy anh, vậy để tôi đi đi, anh ở đây chờ tôi.

Tôi lắc đầu nói:

- Không được, cậu không biết nói chuyện, nhỡ đâu chọc giận ông ta, cũng không dễ xử lí. Tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục đi về phía trước đi, nếu như thật sự không tìm được thứ gì thì trờ về, cùng lắm là nhặt cho lão ấy vài hòn đá…

Tiểu Bạch không lên tiếng, bỗng nhiên cười một cái nói:

- Thật ra thì trong túi tôi còn một cái kẹo cao su, hay là cho ông ấy được không?

- Cậu có thể cất đi…

Tôi dở khóc dở cười vỗ cậu ta một cái, đang xoay người muốn tìm ở hướng khác, tôi chợt nhìn lên, thì thấy trong bụi có phía trước có vật gì đó đang động, phát ra âm thanh xào xạc.

Tôi giật mình, chạy tới mấy bước, vén bụi cỏ ra, tôi không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Có một con chó sói lớn nằm nằm trên mặt đất, đầu nó rũ xuống, hai mắt nó trợn trừng, yếu ớt động đậy tứ chi, ở cổ của nó chảy rất nhiều máu.

Tôi vô cùng kinh ngạc, đến gần nó nhìn kỹ lại, cổ của con chó sói này bị bóp gãy, nửa cái cổ như sắp rơi ra, vết máu trên cổ họng rất rõ ràng, hẳn là bị một con vật khác đâm vào.

Nhưng mà cũng thật kỳ lạ, nếu là các loài động vật nhỏ như thỏ, gà rừng, bị chó sói cắn đứt cổ là chuyện rất bình thường, nhưng đây lại là một con chó sói đã trưởng thành, mặc dù nhìn qua gầy trơ xương, không biết từ đâu đến, nhưng dù gì cũng là một con chó sói, phải là loài vật nào tàn bạo đến mức cắn đứt cổ con chó sói này chứ?

Tôi đang suy nghĩ, Tiểu Bạch cũng nhìn ra manh mối, nói nhỏ với tôi:

- Tiểu ca, con vật tập kích con sói này, không phải là báo, hổ thì cũng là con cọp, sư tử, hoặc voi.

Tôi buồn bực hỏi:

- Căn cứ ở đâu mà cậu đoán như vậy? Báo và cọp không có nhiều, còn sư tử và voi căn bản không có ở chỗ chúng ta sống, cậu tìm ra cho tôi một con nhìn xem…

Tiểu Bạch lẩm bẩm nói:

- Trong cờ động vật chính là như vậy, so với chó sói còn lợi hại hơn, chỉ là…

Tôi bất lực nhìn cậu ta, sau đó đi tới kiểm tra tình hình của con sói kia, hẳn là nó sắp chết rồi, tôi chờ nó trút hơi thở cuối cùng. Nhưng khi tôi nhìn kĩ lại, tôi phát hiện ở cổ của con sói này hình như cũng không chảy nhiều máu lắm, hơn nữa nhìn dáng vẻ của con sói như bị teo lại vậy, trông giống như một cái túi to bị móc sạch vậy.

Trong lòng tôi không khỏi thắc mắc, nếu như là do mãnh thú tập kích nó, thì không thể bỏ nó ở đây, phải biết rằng chỗ này hoang vu, chẳng những rất hiếm có người lui tới, động vật ăn thịt cũng rất ít thấy, không thể nào có đầy đủ thức ăn để sống, cho nên, có thể cắn chết con sói lớn như vậy cũng không ăn thịt nó, thì đúng là kỳ lạ.

- Chuyện này có chút không đúng, tiểu ca…

Tiểu Bạch bỗng nhiên nói, cậu ta chỉ con chó sói kia nói:

- Con sói này giống như bị thứ gì đó hút máu mà chết.

- Hút máu?

Tôi không khỏi rùng mình một cái, nói.

- Làm sao cậu có thể thấy được là bị hút máu?

Tiểu Bạch nói:

- Khi còn bé tôi từng thấy qua, khi đó nhà kế bên tôi có nuôi gia súc, nửa đêm bị hút máu mà chết, còn bị móc nội tạng nữa, sau khi chết rất giống với dáng vẻ này, cơ thể teo lại, không tin anh có thể đâm nó một nhát, bảo đảm không có máu chảy ra, bởi vì cơ bản đều bị hút hết.

- Đó là do dã thú làm ra?

Tôi sửng sốt, chẳng lẽ con sói như này bị hút máu? Nhưng mà có loài thú nào hút máu đâu chứ?

Tiểu Bạch lắc đầu nói:

- Không phải dã thú, chuyện này ở chỗ chúng tôi được kể rất đáng sợ, rất nhiều người cũng không biết rõ chân tướng, cũng cho rằng là dã thú, chính quyền địa phương sau đó cũng nói là do dã thú, nhưng chỉ có nhà chúng tôi mới biết, đó là do một lão cương thi trăm năm tuổi, từ trong đất chui ra, phải dựa vào việc hút máu, mới có thể sống được, mới có thể tiếp tục tu luyện, lúc đó ông nội tôi nói, nếu lão cương thi hút máu của một trăm người thì sẽ có thể bay được, đến lúc đó sẽ rất khó để đối phó, nhưng mà may mắn, sau đó ông nội tôi cùng chú Hai, chú Ba cùng nhau đối phó với lão cương thi kia, bằng không, hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Tiểu Bạch nói xong, tôi nhất thời rợn cả tóc gáy, lão cương thi trăm năm, hút máu?

Không phải chứ, chẳng lẽ con sói trước mắt này, cũng là bị lão cương thi gì đó hút máu?

Đầu óc tôi quay cuồng, nếu nói ở chỗ này, so với lão cương thi trăm năm đó thì lợi hại hơn rất nhiều, hơn nữa còn đều là lão cương thi ngàn năm, đừng nói là con sói này, cho dù là một con cọp cũng phải xong đời.

Lòng tôi không khỏi trầm xuống, nếu đúng là như vậy thì thật sự không ổn rồi, trước kia cương thi đều ở trong cổ mộ, cũng không tự tiện ra khỏi mộ, nhưng tình cảnh trước mắt này rõ ràng là có gì đó không ổn.

Trong lòng tôi ớn lạnh, tôi ngước mắt lên nhìn xung quanh, ngoài tiếng gió và lá cây xào xạc, dường như từ sâu trong ngọn núi này còn mơ hồ truyền tới âm thanh gầm nhẹ kỳ lạ. Tôi cẩn thận nghe nhưng lại không thể nghe rõ, cũng không biết, đó là loài thù gì, hay là thứ gì đó đáng sợ hơn…

- Đi, lập tức rời khỏi nơi này.

Tôi gọi Tiểu Bạch một tiếng, sau đó xoay người muốn rời đi, nhưng mà suy nghĩ một lúc, tôi cúi người cầm hai chân của con sói, lôi nó đi theo.

Tiểu Bạch vội vàng đuổi theo tôi, hỏi tôi định làm gì, tôi nhìn cậu ta rồi nói:

- Đây không phải là có sẵn đồ cúng sao? Một con sói lớn như vậy, lão quỷ kia chắc chắn sẽ rất hài lòng…

 

4.13926 sec| 2429.961 kb