Trong trường học yên tĩnh, tôi như một làn khói chạy về ký túc xá, bây giờ sắc trời không rõ. Không có một ai, cửa phòng ký túc xá lúc này đã khóa, tôi sờ trên người một chút, mới nhớ ra Lam Ninh không có ở đây.

Lúc này tôi hơi vò đầu bứt tai, tôi nghĩ muốn vào trong phòng phải nhảy qua cửa sổ phòng ký túc xá của mình, tôi dẫm lên bệ cửa sổ trên tầng hai. Sau đó leo lên tầng ba, mở cửa sổ ra, leo vào trong phòng ký túc xá.

Một loạt thao tác diễn ra liền mạch một cách hoàn hảo, hai chân tôi đặt trên đất, nhìn một chút, tôi có chút không dám tin là mình trâu như vậy, dậm chân một cái là có thể leo lên tầng ba.

Bên cạnh Tiểu Hồ Tử và A Long đang ngủ say, Tiểu Bạch đang ngồi bên mép giường của tôi, dựa vào giường, ngủ gà ngủ gật, tôi tiến lên vỗ vai cậu ta một chút, Tiểu Bạch chợt tỉnh lại, mở mắt ra. Khuôn mặt nhất thời kinh ngạc và vui mừng.

- Tiểu ca, anh đi đâu vậy…

Cậu ta mở miệng ra liền kêu, tôi vội vàng che miệng cậu ta lại, nói:

- Hơn nửa đêm rồi đừng ồn ào, tôi đi… Hôm nay là ngày bao nhiêu?

- Hôm nay… Tôi cũng không biết, tôi nhớ hôm qua anh đã biến mất.

Tôi gật đầu một cái. Xem ra tôi đã ở Thanh minh giới hơn hai mươi bốn tiếng rồi.

- Hai ngày qua có chuyện gì xảy ra không, có gọi cảnh sát không?

Tiểu Bạch lắc đầu nói:

- Không có, chúng tôi vốn định gọi cảnh sát, nhưng Gia Cát tiên sinh lại ngăn cản, ông ta nói anh không phải người thường, nhất định đã nhân cơ hội đi đến một nơi khác, tôi không tin đâu, còn nghĩ anh không bao giờ trở về nữa…

- Ngày hôm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Con mẹ nó là ai đã đạp tôi?

Tôi hỏi, Tiểu Bạch chỉ A Long:

- Chính là anh ta, anh ta nói anh ta nhìn thấy ai đó lẻn vào phòng ngủ, dáng vẻ rất giống trộm, sau đó anh ta đá một cước, kết quả anh đập đầu vào góc giường. Sau đó liền biến mất… Lúc ấy anh ta bị dọa sợ, còn tưởng rằng đá anh một cái anh liền tan thành mây khói.

Tôi không nói, nhìn A Long, đè lại cảm giác xúc động muốn đánh anh ta một trận, tôi lại hỏi Tiểu Bạch:

- Gia Cát lão quỷ đâu?

- Ông ấy, hình như đi theo tiểu quỷ Xí Sở kia đi chơi, hai ngày nay anh không ở đây, ông ta rất tự do, đi loanh quanh trường học, nếu không phải em ngăn cản, có lẽ lão đã đón xe vào thành phố rồi.

Tôi cúi đầu nhìn dưới gầm giường, cái túi xương vẫn còn nguyên đây, tôi nói với Tiểu Bạch:

- Đi tìm ông ta ngay.

Tiểu Bạch đáp một tiếng rồi chạy ra ngoài, tôi lật dưới gối lên, ngọc tỳ hưu vẫn còn ở đó, tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, tôi cầm lấy cho vào trong túi, sau đó vươn tay lôi túi xương kia ra.

Tôi đã quyết tâm, một lát nữa sẽ đưa Gia Cát lão quỷ đi chôn, nhưng mà chỗ đó có chút xa, lát nữa làm sao đến được…

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, Tiểu Bạch đã đưa Gia Cát lão quỷ trở về, ông ta nhìn tôi một cái tươi cười nói:

- Ha, ta biết người sẽ trở lại mà, mọi việc cũng làm xong rồi?

Tôi hừ hai tiếng, nói:

- Tôi không sao, nhưng mà có chuyện này, vừa rồi ở phần mộ của ông, tôi thấy một con rắn lớn đang nổi điên, đoán không chừng chuyện ông bỏ trốn đã bị phát hiện.

- A… hỏng rồi, nhanh như vậy đã phát hiện ra, vậy, vậy chúng ta…

Gia Cát lão quỷ giật mình nói, tôi ngăn lão ta lại, thấp giọng nói:

- Cho nên không thể chậm trễ, thừa dịp bây giờ con rắn kia còn chưa phát hiện ra ông, mau rời đi, thu dọn đồ đạc một chút, tôi đưa ông lên Tây Sơn.

- Ừm, được rồi, chỉ cần không phải lên Tây Thiên là được…

Gia Cát lão quỷ mặt buồn bực nói.

- Ta vốn định ở thêm mấy ngày, trải nghiệm cuộc sống một chút, nhưng bây giờ không được rồi.

Tôi cứng họng nói:

- Trải nghiệm cuộc sống sau này sẽ có cơ hội. Đừng lề mề, nhanh lên, chúng ta tiếp tục dời mộ.

Gia Cát lão quỷ vừa cúi đầu liền chui vào trong túi, tôi bỏ túi vào trong túi càn khôn, tiện tay sờ túi ngọc tỳ hưu bên kia, hẳn là sẽ không ảnh hưởng gì đối với Gia Cát lão quỷ. Ai, trước nếu sớm nghĩ tới một chút, tôi cũng sẽ không bị đá một cái kia, chắc chắn cũng sẽ không thể đi đến minh giới chơi một ngày.

Cho nên nói họa phúc tương y, cũng không ai biết quyết định vô tình trong hôm nay sẽ có kết quả gì. Tôi gọi Tiểu Bạch một tiếng, rồi nhảy từ lầu ba xuống.

Thấy tôi nhảy xuống, Tiểu Bạch đứng ở cửa sổ gãi đầu một cái, cũng nhảy xuống, thật ra trên người cậu ta cũng có công phu, rơi xuống đất cũng không bị sao, nhưng mà lại không đứng vững ngã trên mặt đất.

Tôi bật cười kéo cậu ta đứng lên, cả hai cùng nhau lặng lẽ rời khỏi trường học.

Lúc này trời đã tờ mờ sáng, vừa ra đến cổng trường tôi gọi điện cho Kha Nam, vừa lúc anh ta vừa đi làm xong, nghe nói tôi cần dùng xe đi đường dài, liền vội vàng đến đây.

Hai chúng tôi chỉ đứng đợi mấy phút, Kha Nam đã đến, xe dừng lại, cậu ấy vẫy tay chào chúng tôi.

- Bây giờ muốn đi đâu?

- Vẫn là nơi lần trước, cổ mộ phía tây nam, nhưng mà lần này không xuống mộ mà lên núi.

Kha Nam nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái, lẩm bẩm nói câu gì đó, rồi nói:

- Vậy thì tổng cộng là hai trăm, nhưng người quen nên giảm giá, lấy một trăm rưỡi, cộng thêm tiền chạy đi chạy về là ba trăm.

- Ách, ba triệu không nhiều, nhưng cho tôi nợ, lần sau tôi trả anh một tỉ tiền giấy cho cậu.

Tôi nói.

- Ba triệu, không nhiều lắm, cái tôi nói là RMB.

Kha Nam nhướng mày nói.

- Hả? Ba trăm tệ…

Tôi ngạc nhiên nói.

- Không phải thu tiền giấy sao? Anh xem… Hay là tôi dùng tiền giấy thanh toán, cũng không cần bớt cho tôi, tôi trả anh mười triệu được không?

Kha Nam nói:

- Thôi đi, cậu cho là tôi ngu à? Nói cho cậu biết, bây giờ trời đã sáng, tiền giấy không thu, chỉ cần RMB.

Tôi im lặng sờ trong túi, móc ra một ít tiền lẻ, Kha Nam liếc một cái, rồi buồn bực nói:

- Quên đi, nhìn cậu nghèo như vậy, như thế này đi, hai người góp vào, đưa cho tôi một trăm đồng tiền đổ xăng.

Tôi cẩn thận hỏi:

- Xe này của anh còn dùng xăng?

- Nói nhảm, không cần xăng sao chạy? Nhanh lên…

Tôi và Tiểu Bạch lục tục mãi, cuối cùng cũng góp đủ một trăm đồng tiền, tôi đưa cho Kha Nam, sau đó chúng tôi liền lên đường. Sau khi đổ xăng, chúng tôi còn mua mấy cái bánh bao, hai chúng tôi ngồi ở trong xe vừa gặm bánh vừa tán gẫu về chuyện đã xảy ra trong hai ngày qua.

Thật ra thì cũng không có gì sai, mấy tên này tương đối vô tâm, đá tôi một cái cũng không quan tâm, A Long còn tưởng tôi thi triển pháp thuật gì đó, nên nhân cơ hội bỏ đi…

Tôi cười khổ một cái, nhưng mà cũng nhờ vậy, nếu không, báo cảnh sát thật, chuyện này sẽ bị coi là mê tín dị đoan, không những vậy bọn họ còn bị hoài nghi là nói dối, bị đưa đến bệnh viện tâm thần.

Tiểu Bạch hỏi tôi đã đi đâu, tôi không giấu giếm, nhưng cũng không nói hết sự thật, nói qua một chút về chuyện đến Minh giới, nhưng tôi chỉ nói tôi phải đến khách sạn hoàng tuyền tìm Long bà bà, bàn bạc một vài chuyện mà thôi, không nghĩ tới đã trôi qua hay ngày.

Tiểu Bạch tâm lớn, cũng không để ý nhiều như vậy, chỉ hiếu kỳ hỏi tôi chuyện ở minh giới, tôi kể cho cậu ta về từng người, Tiểu Bạch không khỏi say mê nói:

- Tôi cũng muốn xuống minh giới chơi, nơi đó có nhiều quỷ như vậy, chắc chắn chơi rất vui.

Tôi cười nói:

- Cậu muốn chơi cùng quỷ, nhưng người ta chưa chắc đã muốn chơi với cậu, chỗ đó oán khí nồng đậm, rất đáng sợ. Đoán không chừng cậu đến đó một lần là không muốn đến nữa.

Tiểu Bạch nói:

- Cũng không nhất định, ông nội tôi từng nói, quỷ thực ra cũng không đáng sợ, quỷ rất đơn thuần, không có nhiều văn hóa, thật ra trên đời này còn nhiều người đáng hận hơn quỷ nhiều.

Tôi đang định nói gì thì đột nhiên Kha Nam xen vào nói:

- Cậu muốn gặp quỷ?

- Đúng vậy, từ nhỏ tôi đã thích chơi cùng quỷ.

Tiểu Bạch nói.

- Vậy thì dễ thôi, buổi tối nào cậu rảnh không có việc gì, thì cùng tôi trải nghiệm một chút, tôi sẽ cho cậu thấy rất nhiều quỷ.

Kha Nam nhàn nhạt nói, Tiểu Bạch nhất thời vui mừng khôn xiết:

- Thật sao? Vậy thì tốt quá, anh nói rồi nhé, một lời đã định.

Kha Nam khẽ mỉm cười:

- Một lời đã định.

Tôi kỳ quái nhìn hai người bọn họ, không lên tiếng, Tiểu Bạch vô cùng hớn hở, nhìn tôi.

Nhìn cậu ấy vô cùng vui vẻ, tôi cũng cười với cậu ta, nhưng trong lòng không khỏi thở dài, ngay cả Tiểu Bạch cũng có thể vô tư mỉm cười như thế, lúc nào tôi mới có thể giống như cậu ấy được chứ?

Đang miên man suy nghĩ, bỗng một làn khói trắng từ trong túi thoát ra, tôi sửng sốt một chút, bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện một cô nương như hoa như ngọc, nói với tôi:

- Công tử, bọn tôi đợi cậu lâu như vậy, rốt cuộc cậu đã chạy đi đâu vậy?

Đây không phải ai khác chính là Lam Ninh, tôi nhìn dáng vẻ nóng nảy của cô ấy, sờ mũi một cái cười khổ nói:

- Ta té ngã một cái rồi xuyên đến thế giới khác, cô tin không…

Lam Ninh sửng sốt một chút, nhưng Tiểu Bạch thì ha ha cười lớn, Kha Nam lơ đãng quay đầu nhìn chúng tôi nói:

- Đã đến nơi.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía trước, quả nhiên trước mặt là một chỗ hoang vu, phía xa là một ngọn núi lớn trông rất thần bí.

 

0.27816 sec| 2430.188 kb